Chín châu của Trung thổ lấy Trung Châu có diện tích lớn nhất làm chủ, dãy núi Thanh Vân nổi tiếng thiên hạ, tung hoành đông tây nam bắc, mênh mông bát ngát không dưới trăm vạn dặm chính là hùng cứ nơi này, ở đó động tiên đất thánh nhiều như mây. Ngoài ra, tám châu còn lại cũng đều đẹp đẽ tự nhiên, rộng lớn phì nhiêu. Trong đó có một chỗ gọi là U Châu nằm gần Nam Cương, tiếp giáp với rặng Thập Vạn Đại Sơn trứ danh.
Năm xưa trong đại kiếp Thú Thần, vùng này chính là nơi chịu sự công kích trước tiên của bầy yêu thú, cũng là nơi tổn hại nặng nề nhất. Cho tới hiện tại, những sinh linh còn sót lại ở nơi này sau trận đại kiếp, mỗi lần từ xa nhìn lại rặng Thập Vạn Đại Sơn thần bí khó dò ẩn hiện trong mây mù kia vẫn còn cảm thấy rùng mình sợ hãi.
Thập Vạn Đại Sơn là một rặng núi cổ kính, diện tích cực lớn, nguy nga hiểm trở, khắp nơi đều là rừng rậm nhấp nhô kéo dài tựa hồ như không có giới hạn, lại thêm chỗ nào cũng có chướng khí kịch độc cùng một lượng lớn yêu thú hung dữ từ nguyên thủy tới nay khiến nơi đây biến thành một bức tường hiểm yếu khổng lồ cách tuyệt nam bắc. Dựa theo nhân khẩu thì U Châu vốn là vùng ít dân nhất trong cửu châu, sau đại kiếp Thú Thần thì U Châu lại càng thêm hoang vắng, nếu không tới mức mười phần mất chín thì cũng mất tới sáu bảy phần, tổn thất thật quá nặng nề.
Đặc biệt tại phía nam của U Châu, vùng tiếp giáp với Thập Vạn Đại Sơn, hiện tại lượng người sinh sống càng ít hơn nữa. Thú Thần tuy đã chết, loạn lạc yêu thú sớm đã được dẹp yên, nhưng sâu trong Thập Vạn Đại Sơn vẫn còn tàn lưu rất nhiều yêu thú lọt lưới, thi thoảng lại xông ra khỏi núi giết chóc nhân mạng. Những yêu thú này đều mạnh mẽ hung dữ vượt xa sức chống cự của con người, chỉ có những kẻ tu đạo mới có thể hàng phục nổi.
Bởi vậy những người từng sống truyền đời tại nơi đây nếu chưa chết trong trường hạo kiếp năm xưa thì đều đã trốn đi cả. Cho dù là có một số ít quyến luyến quê hương không muốn rời đi, cũng chỉ có thể dời tới một vài thành trì mới được kiến tạo lại sau trận hạo kiếp, nhờ vào sự bảo hộ của tường thành kiên cố mới tránh được sự uy hiếp của yêu thú mà thôi.
Phía tây nam của U Châu, từ giữa dãy Thập Vạn Đại Sơn nhô ra một rặng núi cao vút hiểm trở, dân bản xứ gọi là Đại Hoang Sơn. Nguồn gốc của cái tên này sớm đã không còn cách nào kiểm chứng, tuy có chữ Hoang nhưng Đại Hoang Sơn nhưng cũng không phải là chỗ hoang cằn. Trên núi rừng rậm nguyên thủy ken đặc, sinh khí tràn trề, có điều cả năm đều có sương mù bao phủ và hơi nhiều chướng khí, hơn nữa sau đại kiếp Thú Thần, trong núi cũng có không ít chỗ bị yêu thú hung hãn phi thường còn sót lại chiếm cứ, khiến cả núi biến thành một nơi nguy hiểm đến ngay cả dân bản xứ cũng không dám tới gần.
Ở một nơi cách chân Đại Hoang Sơn hơn hai mươi dặm, có một tòa thành sừng sững, tường thành cao vút kiên cố, tên là Long Hồ Thành. Hiện tại ở U Châu, trong mấy đại thế lực tu chân được củng cổ lại sau đại kiếp Thú Thần thì nhà họ Vương ở Long Hồ Thànhchính là một thế lực có thực lực không thể xem thường.
Long Hồ Vương gia chính là một tu chân thế gia, Long Hồ Thành cũng chính là cơ sở của bọn họ, đương nhiên là phải dốc sức quản lý. Như hiện giờ, Long Hồ Thành tuy không dám nói tới hai chữ "hùng thành", nhưng xem ra cũng có chút danh khí. Hào môn đại trạch của Vương gia cũng chẳng khác gì một bảo lũy khổng lồ, thậm chí còn chiếm tới gần một phần ba đất đai trong thành.
Hôm ấy là một ngày trời trong nắng ấm, tại một hoa viên bên trong Vương gia bảo, cây cối xanh tốt, hoa cỏ thắm tươi, ong bướm bay lượn dập dìu, chính là một ngày xuân đẹp trời. Một dòng nước nhỏ từ giữa hòn giả sơn uyển chuyển chảy xuống, làn nước trong xanh thấy đáy, nhìn rõ rả những viên đá nhỏ trơn láng đen trắng đủ màu bên dưới, nước chảy róc rách phản chiếu cây cối cao thấp, đình đài lầu các xa gần trong vườn, khiến cảnh vật càng thêm u tĩnh.
Những tràng tiếng vang khe khẽ vọng ra từ một căn đình lục giác dựng cạnh dòng nước. Dưới mái cong ở góc đình treo một cái chuông gió bằng thủy tinh, tiếng vang uyển chuyển theo làn gió nhè nhẹ thổi, du dương êm ái lan tỏa ra khắp xung quanh.
"Tiểu đệ, đệ lại vẽ sai rồi, đúng ra là phải thế này này…"
Một cậu bé ngồi nơi bàn ghế đá đặt trong đình áng chừng mười một mười hai tuổi, tay phải cầm bút, chau mày nhìn đồ hình như chữ viết trên nền giấy trắng, vẻ mặt rất thiếu kiên nhẫn. Đứng đằng sau cậu bé là một thiếu nữ xinh đẹp, nhìn bất quá cũng chỉ mười sáu, sắc mặt dịu dàng, tủm tỉm cười cúi mình đưa tay bắt tay cậu bé chầm chậm miêu tả từng nét trên giấy.
"Phù văn Âm Hỏa này tổng cộng có bảy nét, mười một chỗ đảo bút, mỗi chỗ đều không thể sai, nếu không phù trận vẽ ra sẽ chẳng có một tí tác dụng nào. Ừm, vẽ xong rồi!" Thiếu nữ nắm tay cậu bé, vẽ ra trên giấy một đám phù văn kỳ dị, hình dạng bên trên nhọn, bên dưới tù, trông giống như một ngọn lửa nho nhỏ đang bốc cháy.
Lọn tóc nhỏ mềm mại từ bên tai thả xuống cọ vào má cậu bé, từ trên người thiếu nữ tỏa ra một mùi thơm nhè nhẹ phảng phất.
Trái tim cậu bé như nhảy lên một cái, buông bút lông trong tay, đưa người xích lại phía sau một chút. Ai dè vừa động đậy thì đầu đã bị thiếu nữ gõ cho một cú đau điếng. Giọng thiếu nữ nghe như giận dỗi: "Heo nhóc, nhóc làm gì thế?"
Cậu bé nổi giận, tức thì trở mặt nói: "Từ đầu tới chân, đệ có chút xíu nào giống heo, tỷ nói cho rõ ra xem nào!"
"Đệ lúc bé trắng trắng mập mập giống y như heo vậy."
"… cái đó tận từ hồi bé tí, sao tỷ lúc nào cũng nhắc mãi không quên thế?"
Thiếu nữ mỉm cười, ngồi xuống cái ghế đá bên cạnh, đưa ánh mắt trong trẻo, nhưng lại nhìn ra bên ngoài. Gió nhẹ thổi tới, làn nước bên ngoài đình gợn lăn tăn, vài chiếc lá rơi bay bay chạm xuống nổi trên mặt nước, dập dềnh theo sóng.
"Bởi vì hiện tại đệ là đệ đệ duy nhất của tỷ." Nàng thở dài rồi kéo cậu bé ôm vào lòng, xoa xoa đầu cậu, trầm mặc hồi lâu rồi nhỏ giọng tiếp: "Cha mẹ mất sớm, sau khi tỷ đi rồi, đệ nên ở nhà cho ngoan, đừng có ương bướng như ngày thường nữa. Còn thuật chế tạo phù này chính là kỳ học lưu truyền của Vương gia ta, Long Hồ Vương gia có được ngày hôm nay cũng là nhờ phù lục, bởi vậy đệ hàng ngày cũng phải tĩnh tâm tu hành, đừng có làm biếng đấy."
Cậu bé thành thực gật đầu, cặp mắt đảo mấy lượt rồi nói: "Tỷ, Thanh Vân Môn cách đây bao xa?"
Thiếu nữ ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời: "Rất xa."
Cậu bé hừ một tiếng, tỏ vẻ không tán thành: "Đang yên đang lành đi xa thế làm gì, Vương gia chúng ta không phải là tu đạo thế gia hay sao, mấy vị bá phụ, thúc thúc cũng đều rất lợi hại, chẳng nhẽ lại không bằng Thanh Vân Môn kia à?"
Thiếu nữ ngẩn ra một lúc rồi bật cười, khẽ lắc đầu đáp: "Không phải vậy, không phải vậy đâu. Vương gia chúng ta và Thanh Vân Môn không thể so sánh được, giống như là… giống như là…" Thiếu nữ chau đôi mày thành tú, nghĩ ngợi một chút rồi làm bộ bó tay, chỉ mỉm cười nhìn đệ đệ khẽ nói: "Tóm lại, lần này có thể đi tham gia cuộc thi Thanh Vân tại Thanh Vân Môn chính là vận may của tỷ.
Vạn nhất có thể bái nhập Thanh Vân Môn làm đệ tử, nói không chừng sẽ có cơ hội gặp được người đó trong truyền thuyết…"
Giọng nói của nàng nhỏ dần, trong mắt thoáng hiện vẻ say mê. Ánh mắt của cậu bé lại không cho là đúng, trong lòng thầm nghĩ ngay cả người ta còn chưa từng gặp, việc gì phải như thế chứ? Vốn định lay tỉnh tỷ tỷ còn đang mê mải, đột nhiên nghe thấy phía bên kia vườn phát ra tiếng gọi:
"Tông Cảnh, Tông Cảnh, cậu ở đâu thế?"
Cậu bé tức thì cảm thấy phấn chấn, chạy thẳng ra phía đối diện căn đình hét lớn: "Tớ ở đây."
Hét xong ngoảnh đầu nhìn lại, chợt thấy vẻ mặt tươi cười của thiếu nữ phía sau trầm hẳn xuống, đang trợn mắt ngó hắn, đành phá lên cười gãi gãi đầu. Từ bên kia vườn nhanh chóng chạy tới hai thiếu niên nữa, xem ra cũng không lớn hơn cậu bé được gọi là Tông Cảnh này bao nhiêu. Thiếu niên chạy sau cao hơn nửa cái đầu, béo trắng mũm mĩm, khi chạy khiến cơ thịt trên mặt rung rung, khuôn mặt tròn trịa hiền lành. Bạn đang đọc tại chấm cơm.
Cậu bé trong đình chạy tới bậc tam cấp, cười hì hì với mấy kẻ vừa chạy tới. Thiếu niên chạy trước cũng cười nói: "Vương Tông Cảnh, sao lại trốn ở đây hại bọn tớ tìm khắp nơi. Sắp tới giờ rồi, chúng ta mau lén đi xem Lưu quả phụ bên thành bắc rửa…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!