Chương 50: Hùng phong (Hạ)\n

Dịch: ruantaixing

Biên: Nại Hà

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Vương Tông Cảnh cười "ha ha", chạy đến mở cửa phòng. Vương Tế Vũ nhìn hắn cười nói: "Chờ nóng ruột rồi à?"

Vương Tông Cảnh gãi đầu cười nói: "Không sao, không vội, không vội."

Vương Tế Vũ cười "hì hì", đưa tay kéo tay hắn đi ra ngoài rồi nói: "Đi, tỷ dẫn đệ lên núi tham quan."

Vương Tông Cảnh lên tiếng đồng ý rồi thuận tay đóng cửa phòng, đi theo tỷ tỷ, đồng thời mở miệng hỏi: "Hôm nay tỷ có việc gì bận à?"

Vương Tế Vũ gật đầu nói: "Ừ, sáng sớm tỷ đã định xuống tìm đệ nhưng ai ngờ sư phự đột nhiên phải khai lò luyện đan để luyện một loại đan dược cực kỳ khó, tên gọi "Tam Thanh đan". Người gọi rất nhiều đệ tử tới trông lò thêm thuốc, tỷ cũng không thoát thân được nên bận đến bây giờ."

Vương Tông Cảnh bước theo nàng ra cửa viện, xuống bậc tam cấp, ra đường lớn rồi đi thẳng một mạch tới cổng lớn của Thanh Vân biệt viện, đồng thời cười nói: "Nghe chừng loại đan dược kia rất lợi hại."

Vương Tế Vũ nói: "Đương nhiên, "Tam Thanh đan" là một trong những cực phẩm linh đan do lão tổ tông của Thanh Vân Môn chúng ta truyền lại. Chưa kể trong đó dùng ba mươi sáu loại linh dược quí hiếm, nhiệt độ lò khi luyện đan còn phải tùy thời thay đổi theo vị thuốc, khó luyện vô cùng. Nghe nói hiện giờ cho dù ở Thanh Vân môn chúng ta cũng chỉ có năm viên Tam Thanh đan thôi."

Vương Tông Cảnh hít một hơi khí lạnh, cả kinh nói: "Hiếm như vậy sao, vậy vị sư phụ của tỷ tỷ nhất định là luyện đan đại sư rồi?"

Vương Tế Vũ gật đầu cười nói: "Đúng vậy, ở Thanh Vân môn ngoạ hổ tàng long, mặc dù sư phụ Tăng Thư Thư của tỷ có trình độ đạo pháp cao thâm nhưng vẫn không thể chiếm ngôi đầu. Có điều người học thức uyên bác, thích nhất là tạp học, đặc biệt lại cực kỳ có thiên phú luyện đan. Hiện tại sư phụ được công nhận là người luyện đan giỏi nhất trong Thanh Vân Môn."

Vương Tông Cảnh sinh lòng hâm mộ, mê man nói: "Vậy chắc hẳn là một nhân vật như thần tiên rồi…"

Khuôn mặt Vương Tế Vũ bỗng nhiên méo mó, dường như nàng bị những lời của đệ đệ mình làm cho mắc nghẹn, muốn cười nhưng không sao cười nổi thành tiếng nên đành phải cố nhịn. Lại thấy Vương Tông Cảnh cảm thán xong thì hỏi tiếp: "Tỷ, vậy Tam Thanh đan sư phụ tỷ luyện sáng nay, sau khi khai lò thì luyện được mấy viên?"

Hàng mi xinh đẹp của Vương Tế Vũ giật giật, nàng bật cười khúc khích, sau đó thoáng nhìn xung quanh rồi ghé sát vào Vương Tông Cảnh nhỏ giọng nói: "Chưa, luyện đan đã thất bại, sau khi mở lò toàn là cặn thuốc, một viên cũng không có."

"Cái gì?" Vương Tông Cảnh lại càng hoảng sợ, hắn trợn mắt há mồm, nhất thời nói không ra lời.

Vương Tế Vũ tức giận gõ đầu hắn: "Đi thôi, vẻ mặt đó của đệ là sao?" Nói xong, nàng vừa đi thẳng về phía trước vừa nói: "Đệ thật nghĩ Tam Thanh đan là cái loại thuốc tăng lực của bọn bịp bợm giang hồ bán sao? Nếu dễ luyện thành như vậy thì hai ngàn năm qua làm sao Thanh Vân môn chỉ có năm viên?"

Vương Tông Cảnh hơi kinh ngạc nói: "Chẳng phải tỷ vừa nói hiện nay sư phự Tăng trưởng lão của tỷ là người luyện đan giỏi nhất ở Thanh Vân môn sao?"

Vương Tế Vũ nhún vai đáp: "Đúng vậy, nhưng tỷ cũng không nói bản lĩnh của người có thể so sánh với những luyện đan đại sư trước kia của Thanh Vân môn."

Vương Tông Cảnh: "…"

"À, phải rồi, chẳng may sau này đệ có cơ hội gặp sư phụ của tỷ thì không được nhắc tới chuyện luyện đan này đó, biết không?" Vương Tế Vũ đang đi đột nhiên như nhớ ra cái gì, nàng quay đầu dặn dò Vương Tông Cảnh: "Vị sư phụ của tỷ à… cái gì cũng tốt, tính tình hiền hoà, chỉ có điều đến chết cũng sĩ diện. Những năm gần đây người vẫn luôn muốn luyện thành Tam Thanh đan để bản thân lưu danh vào hàng ngũ luyện đan đại sư trong sử sách của Thanh Vân môn, bất quá… Hắc hắc, đệ không nhìn thấy đâu, hôm nay sau khi khai lò luyện đan thất bại, cái bộ dạng sư phụ tỷ giậm chân, sốt ruột gào thét ở trong đan phòng, thiếu điều chỉ trời mắng đất thôi."

Vương Tông Cảnh im lặng, nghĩ thầm vị Tăng trưởng lão xem ra cũng là người hay biểu lộ tình cảm.

Không hay không biết đi tới cửa ra vào Thanh Vân biệt viện. Hiện giờ, nơi này vẫn có khá nhiều đệ tử Thannh Vân nhưng không giống hôm qua, xem ra bọn họ đã thay đổi ca trực. Có điều khi Vương Tế Vũ đi qua, nàng vẫn chào hỏi hai ba người quen trong đó, bên kia cũng tỏ vẻ thân thiết nhao nhao chào lại, xem ra Vương Tế Vũ ở Thanh Vân Môn giao tiếp khá rộng.

Đi ra cổng lớn biệt viện, ở bên ngoài tụ tập không ít người trẻ tuổi tới tham gia Thanh Vân thí, nhưng nhìn số lượng dường như hơi ít hơn hôm qua. Vương Tế Vũ nhìn trái ngó phải, sau đó dẫn Vương Tông Cảnh đi đến một nơi vắng vẻ, nàng mỉm cười nói: "Tiểu đệ chuẩn bị nào, chúng ta lên núi."

Vương Tông Cảnh khẽ gật đầu định nói thì chợt giật mình phản ứng, hắn không khỏi vừa mừng vừa sợ bước lên nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp của Vương Tế Vũ, cười nói: "Tỷ, phải chăng, phải chăng tỷ đã có thể…"

Vương Tế Vũ cười khúc khích nhưng trên mặt dường như thoáng nét kiêu ngạo, nàng đưa tay phải bắt kiếm quyết, miệng nhỏ giọng niệm vài câu. Lát sau, chỉ thấy luồng sáng xanh đột nhiên bừng lên trong tay nàng, dần dần sáng rực, càng lúc càng lớn, cuối cùng hoá thành một thanh kiếm dài ba xích lấp lóe hào quang xanh biếc treo lơ lửng trước ngực.

"Hai tỷ đệ ta chỉ cần lòng kiên định hướng về đạo, khắc khổ tu luyện." Vương Tế Vũ nhìn Vương Tông Cảnh nói từng chữ: "Nhất định sẽ không thua những người khác."

Vương Tông Cảnh nhất thời cảm thấy trong tim dâng lên luồng máu nóng, hắn nhìn ánh mắt chứa đầy kỳ vọng của Vương Tế Vũ, gật đầu lia lịa.

Vương Tế Vũ mỉm cười như hoa nở sau mưa vô cùng diễm lệ, nàng dịu dàng nói: "Chúng ta đi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!