Dịch: Nại Hà
Biên: no1devil
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Bành Xương nhíu mày trầm ngâm một lát, dưới ánh mắt chăm chú, hồi hộp của tỷ đệ Vương Tông Cảnh và Vương Tế Vũ, ông ta nhìn sang Vương Tông Cảnh, trầm giọng nói: "Kinh mạch căn cốt trong cơ thể hắn dường như hơi khác thường."
Vương Tế Vũ lấy làm kinh hãi, vội vàng hỏi: "Có vấn đề hay sao, có làm lỡ việc tu đạo không sư bá?"
Bành Xương buông bàn tay Vương Tông Cảnh ra, trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu nói: " Căn cốt kinh mạch trong cơ thể đệ đệ ngươi rất khác người thường, vô cùng cường tráng, khí huyết toàn thân cũng cực thịnh, giống như là đã ăn vật đại bổ. Việc tu hành đạo thuật thì không có gì đáng ngại, thân cường khí thịnh ngược lại còn có ích. Chẳng qua người bình thường tuyệt đối không thể có loại dị tượng này, trước đây lão phu chỉ thấy thân thể cường tráng như vậy ở những yêu thú hung mãnh thôi."
Dứt lời, ông ta lại nhìn Vương Tông Cảnh rồi nói tiếp: "Có lẽ tiểu huynh đệ từng gặp được kỳ ngộ chăng?"
Vương Tông Cảnh hơi do dự, thấy ngay ánh mắt tỷ tỷ nhìn sang, hắn cười khổ một tiếng, rồi kể qua cảnh ngộ hắn gặp phải trong ba năm kia. Lúc Bành Xương nghe đến kẻ áo đen thần bí là Thương Tùng, sắc mặt ông khẽ biến nhưng lại lập tức đã khống chế được bản thân, sau khi nghe xong tao ngộ Vương Tông Cảnh, ông suy tư một lúc lâu lâu, cuối cùng gật đầu nói:
"Lão phu năm xưa từng đọc qua bản 'Thần Ma chí dị' bị khuyết, còn nhớ rõ trong đó có viết loài yêu thú 'Kim Hoa Cổ Mãng' bản tính hung tàn hiếu sát, nhưng máu thịt toàn thân đều là vật đại bổ, có thể cường huyết tráng khí, xem ra quả nhiên là vậy." Nói xong ông đảo mắt nhìn sang Vương Tế Vũ, khóe miệng lộ ý cười, nói: "Nếu đúng như thế, nói không chừng tương lai đệ đệ con tu đạo còn có mấy phần cơ duyên, đường đi sẽ càng thêm thuận lợi."
Vương Tế Vũ tức thì mừng rỡ, trên mặt không nhịn được nở nụ cười, tuy nhiên vẫn chưa yên lòng liền bước đến nắm lấy tay áo Bành Xương, vừa mừng vừa sợ hỏi: "Vậy... Sư bá, người nói đệ đệ con đã thông qua bài kiểm tra ở đây đúng không?"
Bành Xương mỉm cười nói: "Đúng vậy." Dứt lời liền lấy một tấm lệnh bài nhỏ bằng đồng từ trong ngực ra và nói: "Lát nữa đem tấm đồng bài này tới lối vào biệt viện, tự nhiên sẽ có người dẫn hắn đi thu xếp ổn thỏa, sau đó thì đợi đến mùng một tháng sau, lúc ấy Thanh Vân thí mới chính thức bắt đầu."
Gánh nặng trong lòng Vương Tông Cảnh liền được gỡ bỏ, vẻ mặt kính cẩn hành lễ: "Đa tạ tiền bối." Ở bên cạnh, Vương Tế Vũ cũng tươi cười, liên tục nói cảm tạ.
Bành Xương khoát tay, quay người định đi nhưng nghĩ đến điều gì đó lại xoay người liếc nhìn Vương Tông Cảnh một cái, vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Tuy lão phu vừa nói tư chất căn cốt ngươi tốt hơn người thường một chút nhưng ngươi cũng không được kiêu ngạo. Phải biết rằng thế gian xưa nay không thiếu anh kiệt, kỳ nhân dị sĩ cũng nhiều, đặc biệt Thanh Vân thí lại vang danh thiên hạ, mỗi lần tổ chức đều có không ít kỳ tài tụ hội, bọn họ chưa chắc đã kém hơn ngươi.
Nhất là những con cháu danh môn thế gia, tư chất thiên phú vô cùng xuất chúng, còn được gia tộc hỗ trợ, lại càng vượt xa ngươi. Sau khi Thanh Vân thí tuyển xong, có bao nhiêu người được giữ lại, ngươi có được lưu danh trong đó hay không, bây giờ vẫn chưa xác định, ngươi hiểu chứ?"
Trong lòng Vương Tông Cảnh rùng mình, Vương Tế Vũ ở bên đã giật giật tay áo hắn, thấp giọng nói: "Còn không mau cảm tạ ơn dạy bảo của Bành sư bá đi."
Vương Tông Cảnh nhìn thấy sắc mặt Bành Xương thản nhiên nhưng lại mang khí thế không giận mà uy, hắn nào dám thất lễ, vội vàng thấp giọng: "Đa tạ tiền bối dạy bảo, Tông Cảnh đã hiểu, nhất định không dám lơ là việc tu đạo."
Bành Xương khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa mà quay người rời đi.
Hai người đưa mắt nhìn vị trưởng bối này rời đi, sau đó lại nhìn nhau. Sắc mặt Vương Tế Vũ hiện ra vẻ kích động và mừng rỡ khó có thể che giấu, nhẹ nhàng bước tới nắm chặt lấy cánh tay Vương Tông Cảnh, cả nửa ngày cũng không nói ra lên lời, mãi lâu sau mới mở miệng nghẹn ngào nói: "Thật tốt quá, Tông Cảnh, chúng ta lại có thể ở cùng một chỗ rồi."
Tâm tình Vương Tông Cảnh cũng kích động, hắn liên tục gật đầu, đồng thời trong lòng mừng rỡ vô cùng, hắn đã khao khát cánh cửa Thanh Vân môn từ lâu, hôm nay lại thấy cánh cửa kim quang rực rỡ ấy ngay trước mặt, việc còn lại chỉ là xem mình có thể chen vào được không thôi. Thời khắc này, trong nội tâm cậu thiếu niên mười bốn tuổi Vương Tông Cảnh tràn đầy vô số ý niệm, tất cả đều là hưng phấn tự thề nhất định sẽ tu đạo thật tốt, nhất định sẽ tiến vào được cánh cửa Thanh Vân môn.
Vương Tế Vũ khẽ lau khóe mắt, một lần nữa nở nụ cười, sau đó kéo Vương Tông Cảnh đi về con đường lúc đầu, mỉm cười nói: "Tới đây, tỷ tỷ đưa đệ lên núi xem Thanh Vân tiên cảnh nổi danh thiên hạ một lần."
Vương Tông Cảnh ngẩn người một chút, ngạc nhiên hỏi: "Không phải chúng ta tới Thanh Vân biệt viện trước để thu xếp chỗ ở sao?"
Vương Tế Vũ dừng chân lại, lấy tay vỗ vỗ trán: "Chuyện này... Tỷ đúng là vui mừng đến hồ đồ rồi, ngay cả chuyện này cũng không nhớ rõ. Hì hì. Đi nào, tỷ dẫn đệ đi."
Nói xong liền dẫn Vương Tông Cảnh rẽ ngang, lách qua chỗ đám người, đi thẳng về phía Thanh Vân biệt viện, đi một đoạn liền đến chỗ đại môn, trên tấm biển đề bốn chữ lớn "Thanh Vân biệt viện". Đứng bên ngoài đại môn là bảy tám vị đệ tử Thanh Vân đang, có nam, có nữ, nhìn bộ dáng đều khoảng hai mươi tuổi, vẻ mặt ai cũng ung dung, một bên nhìn đám người ở ngoài, một bên lại nói chuyện phiếm với nhau, còn có nữ đệ tử cất tiếng cười "hi hi".
Đồng thời thỉnh thoảng lại thấy vài thiếu niên không mặc Thanh Vân đạo bào đi ra từ biệt viện, bước qua cửa chính để nhìn ngó bên ngoài hoặc đi dạo xunh quanh. Đệ tử Thanh Vân môn thấy vậy cũng không có ý ngăn cản, nhìn cảnh đó thì hẳn những người đi ra từ Thanh Vân biệt viện phải sớm thông qua kiểm tra để chuẩn bị tham gia Thanh Vân thí rồi.
Trông thấy Vương Tế Vũ dẫn theo Vương Tông Cảnh tới, mấy vị đệ tử Thanh Vân đứng ở cửa đều quay đầu nhìn sang, trong đó có hai người nhìn qua như quen biết với Vương Tế Vũ, tươi cười lên tiếng chào hỏi, có một vị nữ đệ tử dung mạo xinh đẹp cười nói: "Vương sư muội, hôm nay không phải phiên muội trực, tại sao lại đến nơi này?"
Vương Tế Vũ xem ra cũng quen biết nàng ta, nghe vậy liền cười nói: "Liễu Vân sư tỷ, đã lâu không gặp, không phải là do ta nhớ tỷ sao?"
Vị Liễu sư tỷ kia cười hi hi, ánh mắt dừng trên người Vương Tông Cảnh đang đứng sau Vương Tế Vũ, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, nói: "Ồ, vị này là ai vậy?"
Vương Tế Vũ mỉm cười nói: "Hắn tên Vương Tông Cảnh, là đệ đệ của ta. Lần này cũng coi như may mắn, đã qua được cửa kiểm tra kia, về sau sẽ ở lại Thanh Vân biệt viện để tu luyện. Sau này mong các vị sư huynh sư tỷ nể mặt tiểu muội mà chiếu cố thêm cho hắn một chút."
"A..." Lời vừa nói ra, lập tức ánh mắt nhiều đệ tử Thanh Vân đều nhìn qua, Liễu Vân mỉm cười nói: "Chúc mừng, chúc mừng, Vương tiểu đệ đúng là nhân tài, không biết năm nay đệ bao nhiêu tuổi rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!