Dịch: no1devil
Biên: Nại Hà
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Khóe mắt Vương Tế Vũ rưng rưng, cuối cùng vẫn không kìm nén được, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Nàng bước lên, dường như không hề nhận ra đệ đệ của mình, đôi tay nàng run run vươn ra, chầm chậm vuốt ve từ trán xuống khuôn mặt không còn vẻ ngây thơ trước, mà đã trở thành nước da thô ráp cứng chắc. Thứ cảm giác xa lạ truyền từ lòng bàn tay đến khiến nước mắt nàng phảng phất như chảy xuống nhiều hơn, nhanh hơn.
Vương Tế Vũ dùng sức ôm Vương Tông Cảnh vào lòng, nàng nghẹn ngào rơi lệ, thì thào: "Đệ đã trở về, cuối cùng đệ đã trở về..."
"Tỷ..." Trong lòng Vương Tông Cảnh kích động, giống như đã quên hết mọi ngôn từ khác.
Qua một hồi lâu, Vương Tế Vũ mới như chợt bừng tỉnh, nàng lau đi lệ nơi khoé mắt rồi quay đầu nhìn xung quanh thì thấy trong đám đông có rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ đang ngó sang bên này. Vương Tế Vũ liền kéo Vương Tông Cảnh rời khỏi đoàn người, trở lại bên kia sơn môn Thanh Vân Môn. Lúc này, bàn tay nàng vẫn nắm chặt lấy tay Vương Tông Cảnh không buông, có vài phần cảm giác như sợ hắn sẽ lại biến mất không thấy dấu vết vậy.
Mấy vị đệ tử Thanh Vân Môn đứng ở cự thạch sơn môn đều đi tới, kể cả vị Âu Dương Kiếm Thu kia cũng đã quay lại, giờ phút này y đi ra từ trong đám người, mỉm cười nói: "Chúc mừng Vương sư muội, tỷ đệ hai người xa cách gặp lại, thật sự rất đáng mừng."
Hai mắt Vương Tế Vũ vẫn còn hơi ửng đỏ, tâm tình cũng chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, nàng lấy tay khẽ lau mặt, lúc này mới tỏ vẻ cảm kích nói với Âu Dương Kiếm Thu: "Đa tạ Âu Dương sư huynh."
Âu Dương Kiếm Thu mỉm cười nói: "Sư muội, Vương huynh đệ vượt đường xa đến, cũng không tiện đứng ở nơi này, chi bằng trước tiên lên núi. Có chuyện gì thì lát nữa trở về nói chẳng phải tốt hơn sao."
Vương Tế Vũ khẽ gật đầu đáp: "Đúng vậy." Dứt lời, nàng liền lên tiếng cảm ơn với mấy vị đệ tử Thanh Vân xung quanh, sau đó kéo Vương Tông Cảnh định rời đi, không ngờ Vương Tông Cảnh lại giật giật tay nàng, đột nhiên nói: "Tỷ tỷ, chờ một chút, đệ còn muốn đến bên kia." Dứt lời, hắn vươn tay chỉ sang chỗ đám người Thanh Vân thí.
Vương Tế Vũ ngẩn ra rồi lập tức bừng tỉnh, nàng đưa tay vỗ vỗ trán, nhẹ nhàng cười nói: "Thật là, đệ xem tỷ thế mà lại quên mất việc này." Nói xong, nàng dắt tay Vương Tông Cảnh đi đến bên kia, đồng thời nói tiếp, "Mấy ngày trước Minh Dương sư thúc nói với tỷ rằng đệ sẽ đến núi Thanh Vân tham dự Thanh Vân thí, tỷ vẫn nhớ kỹ."
Trong đầu Vương Tông Cảnh chợt hiện lên tướng mạo Minh Dương đạo nhân, đồng thời hắn cũng nhớ tới vị tiền bối Lâm Kinh Vũ kia, lên tiếng hỏi: "Hoá ra Minh Dương đạo nhân đã nói hết với tỷ à?"
Vương Tế Vũ gật đầu đáp: "Đúng vậy. Kỳ thực ngày đó tin tức Long Hồ Vương gia đưa đến nói đệ được Lâm sư thúc cứu về từ Thập Vạn Đại Sơn. Lúc ấy, tỷ định bỏ mặc hết tất cả lập tức về gặp đệ, thế nhưng không bao lâu sau Minh Dương sư thúc cũng quay lại và gặp tỷ để nói việc này, còn bảo rõ rằng đệ đã lên đường đến Thanh Vân sơn, nếu tỷ tự mình quay về U Châu chỉ sợ sẽ không gặp được đệ. Cho nên tỷ mới không thể không ở trên núi chờ đệ đến.
Ôi, Minh Dương sư thúc cũng thật là, lúc đó nếu người đưa thẳng đệ về Thanh Vân sơn thì tốt biết bao, đỡ khiến tỷ phải chờ đợi mà lòng như lửa đốt mấy ngày qua."
Vương Tông Cảnh lại không để tâm chút nào, hắn cười nói: "Sao có thể làm phiền Minh Dương đạo trưởng được, hơn nữa đệ cũng có thể tự mình tới đây, không sao mà."
Vương Tế Vũ quay đầu nhìn đệ đệ, chỉ thấy đứa bé trắng trẻo nghịch ngợm năm xưa giờ đây đã cao hơn mình, vóc người cường tráng, ngay cả nước da trắng trẻo sau khi trải qua mưa gió phong trần cũng trở thành màu đồng nhàn nhạt.
Mấy năm nay, trong rừng sâu núi thẳm...
Vương Tế Vũ lắc đầu vứt ý nghĩ xót xa này đi, bây giờ không phải là lúc đau buồn nữa, nàng khẽ mỉm cười nhìn bên má Vương Tông Cảnh, trong hốc mắt lại không nhịn được chảy xuống một giọt nước trong suốt.
Vương Tông Cảnh vốn định đi thẳng đến chỗ đám người kia, nhưng chẳng ngờ mới đi tới nửa đường đã bị Vương Tế Vũ kéo ngoặt sang bên, vượt qua đoàn người rồi đi lên con đường mòn khác ở hướng đông bắc. Vương Tông Cảnh hơi ngạc nhiên, hắn nhìn con đường kia khá rộng rãi, chiều rộng khoảng hơn hai trượng, có điều nó không hướng lên phía trên núi mà lại theo thế núi bằng phẳng thông về nơi xa, chạy một đoạn rồi xuyên vào cánh rừng tươi tốt xanh biếc.
"Tỷ, Thanh Vân thí không phải còn phải kiểm tra tư chất căn cốt đệ sao?" Vương Tông Cảnh quay đầu hỏi, "Đệ thấy những người đó đều ở chỗ kia mà?"
Vương Tế Vũ mỉm cười, khoé miệng hơi nhếch có phần giảo hoạt, nàng khẽ cười nói: "Đệ đệ ngốc, lẽ nào tỷ tỷ còn có thể hại đệ sao, nói thế nào tỷ cũng đã ở Thanh Vân Môn ba năm, nghe tỷ đi."
Vương Tông Cảnh đương nhiên sẽ không hoài nghi người thân thiết nhất trên đời của mình, hắn liền bước theo Vương Tế Vũ. Dọc đường, Vương Tế Vũ cũng không giấu diếm, nàng qua một lượt cho hắn nghe.
Danh tiếng "Thanh Vân thí" những năm gần đây càng lúc càng lớn, đặc biệt lần này, thanh niên đến núi Thanh Vân muốn bái nhập Thanh Vân Môn càng nhiều, tính đến hôm nay đã hơn một nghìn năm trăm người, nhưng còn nửa tháng nữa mới đến lúc Thanh Vân thí chính thức bắt đầu. Thanh Vân Môn cũng có vẻ trở tay không kịp với chuyện này, chỉ có thể lập tức tăng thêm người, thứ nhất là trông nom sơn môn, thứ hai là phái thêm người đến kiểm tra.
"Hơn một nghìn năm trăm người?" Vương Tông Cảnh hít một ngụm khí lạnh, trên mặt lộ vẻ khổ sở, thầm nhớ lại ngày đó ở thành Long Hồ nghe Minh Dương đạo nhân nói số lượng người tham gia, hắn đã cảm thấy rất đông, không ngờ lúc tới đây lại càng đáng sợ.
Vương Tế Vũ vỗ nhẹ lên vai hắn, nói: "Đúng là đông hơn rất nhiều so với ngày trước, có điều đệ không cần quá mức lo lắng, mấy cửa kiểm tra trước mắt sẽ loại bỏ rất nhiều người."
Con đường mòn bằng phẳng dẫn vào rừng cây. Hai tỷ đệ sóng vai nhau đi vào trong rừng, chỉ cảm thấy đỉnh đầu hơi tối sầm, không khí mát lạnh phả vào mặt. Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh đi rất nhiều, song vẫn có người đi tới đi lui trên con đường này, ngoại trừ một bộ phận đệ tử Thanh Vân môn mặc đạo bào ra còn có không ít người ngoài, rõ ràng là tới đây tham gia Thanh Vân thí, lúc này bọn họ đang cao hứng đi về phía trước.
Vương Tông Cảnh nhanh chóng thấy được phần lớn những người này đều cầm một tấm thẻ gỗ màu xanh, hình như trên đó có chữ và hình vẽ, chẳng qua bề mặt cũng không lớn lắm nên khó có thể nhìn rõ được.
Liên tưởng đến buổi nói chuyện mình vừa mới nghe từ đoàn người, trong lòng Vương Tông Cảnh khẽ động, hắn quay sang hỏi Vương Tế Vũ: "Những người này hẳn đều đã qua cửa thứ nhất?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!