Dịch: Tiếu Nhân Sinh
Biên: Nại Hà
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Vương Tông Cảnh cũng không hiểu rõ tình hình, trong lòng hắn đang thầm nghĩ chẳng biết Linh Tôn mà Tiểu Đỉnh nói đến là thứ gì, có lẽ là một con vật nuôi khác trong nhà họ chăng, hình như nó cũng không nhỏ lắm. Hắn nhìn Đại Hoàng đang nằm dài dưới đất, lại nghĩ con vật đó còn to hơn cả con chó này, chẳng lẽ nó là một con heo sao?
Quả thật là kỳ quái, chắc nó phải hung dữ lắm.
Tiểu Đỉnh hoàn toàn không để tâm đến thái độ của con khỉ lông xám, cậu quay đầu nhìn Vương Tông Cảnh, cười "hì hì" nói: "Huynh kể tiếp đi, kể cho đệ nghe thêm vài con yêu thú nữa được không? Á, mà huynh tên gì nhỉ, đệ lại quên chưa hỏi mất rồi?"
Vương Tông Cảnh mỉm cười, thấy cậu bé mũm mĩm đang ngồi bên cạnh mình còn cởi trần nửa thân trên, hắn chợt nhớ tới không khí lành lạnh trong rừng, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng, hắn bèn cười nói: "Ta tên Vương Tông Cảnh, đệ cứ gọi ta là Vương đại ca được rồi. Ở đây hơi lạnh, đệ không mang theo quần áo sao? Cẩn thận kẻo bị cảm đó."
Tiểu Đỉnh lắc đầu tỏ vẻ không quan tâm, đáp: "Không sao đâu, đệ không sợ lạnh." Nói đoạn cậu xích tới gần Vương Tông Cảnh, trên mặt tràn đầy vẻ phấn khích nói: "Huynh kể đi, kể đi."
Nói xong, cậu bé đưa mắt liếc nhìn những vết sẹo chằng chịt trên người Vương Tông Cảnh, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cậu hỏi: "A, huynh nói những vết sẹo này đều là do bị yêu thú cào, vậy có phải huynh từng đánh nhau với yêu thú không?"
"Đánh nhau?" Mặc dù biết rõ đây chỉ là lời nói vô tâm của trẻ con nhưng Vương Tông Cảnh trầm mặc một lúc, trong đầu hiện lên quãng thời gian đấu tranh sinh tồn tại khu rừng rậm nguyên thủy ở Thập Vạn Đại Sơn. Không hiểu vì sao, mặc dù những ngày tháng đó chỉ còn là quá khứ, thế nhưng khi nhớ lại khoảnh khắc kinh tâm động phách sống chết trong gan tấc đó, hắn vẫn hít một hơi thật sâu, ngay cả khóe mắt cũng khẽ giật giật.
Chuyện này đâu thể dùng từ đánh lộn để hình dung được, đây rõ ràng là kiểu chém giết nguyên thủy hoang dã tàn khốc nhất, cả hắn và mỗi con yêu thú đều không hề khách khí sử dụng tất cả những thủ đoạn độc ác nhất, hung tàn nhất có thể nghĩ ra để giữ được mạng sống của mình.
Trầm ngâm một lúc, hắn quay đầu nhìn sang khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của Tiểu Đỉnh, khẽ mấp máy miệng, sau đó mỉm cười, sắc mặt cũng trở nên hiền hòa, hắn cười nói: "Đúng vậy, là do ta đánh nhau với yêu thú nên bị thương."
"Lợi hại!" Tiểu Đỉnh vỗ tay reo lên, trên mặt hiện vẻ khâm phục, xem ra cậu vô cùng ngưỡng mộ những trải nghiệm của Vương Tông Cảnh. Vương Tông Cảnh mỉm cười lắc đầu rồi ngẩng lên nhìn sắc trời, lần này nói chuyện huyên thuyên lâu thật. Hắn đứng dậy, cầm áo quần đang phơi trên tảng đá, quả nhiên đã khô gần hết, chỉ còn lại vài chỗ hơi ẩm mà thôi. Nhưng hắn cũng chẳng quan tâm, cứ vậy mà mặc lên người, sau đó nói với Tiểu Đỉnh:
"Được rồi, ta còn phải tiếp tục lên đường, đệ nhớ về nhà sớm nhé."
Tiểu Đỉnh hơi ngơ ngác một chút, sau đó cậu lập tức cười nói: "Không sao, vậy đệ đi cùng huynh là được, vừa vặn cũng tiện đường."
Nói đoạn cậu quay ra phía sau hô lên một tiếng: "Đại Hoàng, Tiểu Hôi, đi nào, chúng ta về nhà."
Một khỉ một chó đồng thời ngẩng đầu lên, lát sau, mặc cho Tiểu Hôi ngồi trên lưng, Đại Hoàng uể oải đứng dậy và đi theo bóng Tiểu Đỉnh rời khỏi đầm nước suối.
Suốt quãng đường từ khu rừng tùng ra đến đường lớn, Tiểu Đỉnh cứ quấn lấy Vương Tông Cảnh đòi hắn kể thêm mấy loài yêu thú, vừa nghe nhắc đến là mắt cậu sáng rực lên, khiến Vương Tông Cảnh cũng không biết phải nói gì. Sao lại có đứa bé yêu thích yêu thú đến vậy chứ?
Tiểu Đỉnh nghe đến đoạn sau, đặc biệt tỏ ra hứng thú với một loài yêu thú được Vương Tông Cảnh đặt tên là "Bạo Long Thú", cứ hỏi mãi không ngừng, thậm chí còn hỏi Vương Tông Cảnh đã từng đánh nhau với loài yêu thú "Đánh một trận"có thân hình cực lớn như một ngọn núi nhỏ, tính tình tàn bạo, còn được mệnh danh là vua của rừng rậm chưa?
Vương Tông Cảnh đứng trên đường cổ lắc đầu, thầm nghĩ mình tuy có thể sống sót trong khu rừng rậm đó, có thể đánh lại một vài con yêu thú hung dữ nhưng Bạo Long Thú quả thật đáng sợ hơn nhiều so với những con yêu thú bình thường khác, cho dù thân hình cường tráng của hắn đã được tôi luyện trong máu Kim Hoa Cổ Mãng cũng chưa chắc chịu nổi một cú ngoạm của con yêu thú hung tàn ấy.
Trên thực tế, trong khu rừng đó vẫn còn tồn tại vài con yêu thú cực kỳ nguy hiểm, Vương Tông Cảnh phải cẩn thận từng li từng tí tránh xa đám yêu thú ấy, nếu không chưa chắc hắn có thể sống được tới ngày hôm nay.
Có lẽ chỉ có những bậc tiền bối tu đạo như Lâm Kinh Vũ, sau khi có được đạo thuật thần thông kinh thiên động địa mới có thể đánh bại những con yêu thú đáng sợ đó.
Vương Tông Cảnh ngẩng đầu nhìn ra xa, dãy núi xanh thẳm hùng vĩ ở ngay trước mắt, cao vút xuyên mây như một cây cột trụ khổng lồ, ngạo nghễ giữa thiên hạ.
Mặt trời đang lặn dần về phía tây, ánh nắng dịu đi nhiều, không còn nóng bức như trước nữa. Vương Tông Cảnh và Tiểu Đỉnh men theo con đường cổ đi về hướng núi Thanh Vân, vừa đi vừa trò chuyện, đồng thời hầu hết tâm tư đều để vào dãy núi hùng vĩ này.
Hai người dần dần đến gần núi Thanh Vân, người đi trên đường cũng bắt đầu nhiều hơn. Vương Tông Cảnh đưa mắt nhìn thấy có không ít khách phương xa phong trần mệt mỏi nhưng vẻ mặt vẫn hăng hái vui vẻ, ánh mắt chăm chú nhìn dãy núi Thanh Vân cao vút, có người còn nhỏ giọng lẩm bẩm trong miệng, vừa nói vừa bước về phía trước.
Bầu trời xanh cao mênh mông vô tận, chân trời xanh thẳm một màu làm cho người ta có cảm giác gần như trong suốt. Núi non cao vút sừng sững nhô lên từ mặt đất, trùng trùng điệp điệp, mơ hồ nhìn thấy một màu xanh tươi bao phủ khắp nơi, cổ thụ mọc thành rừng. Mây trắng như lụa, mềm mại như tơ lững lờ trôi quanh giữa lưng chừng núi, che lấp đi phần đỉnh, chỉ lờ mờ lộ ra hình thế vô cùng cao lớn chọc thẳng lên trời của ngọn núi.
Tiếng hạc kêu lanh lảnh, khí lành tràn ngập, vô số cung điện trang nghiêm, đình đài lầu các thấp thoáng ẩn hiện trong những đám mây giữa lưng chừng núi, đúng là cảnh sắc tiên gia, đất lành tu đạo.
Đi được hồi lâu, Vương Tông Cảnh thấy Tiểu Đình và Đại Hoàng, Tiểu Hôi rõ ràng vẫn còn đi bên cạnh mình, chẳng hề có ý muốn rời đi. Hắn không khỏi kinh ngạc hỏi: "Đệ không phải ở gần đây ư, sao giờ vẫn chưa về nhà? Sắp đến sơn môn núi Thanh Vân rồi đấy."
Tiểu Đỉnh khoát tay áo chỉ về phía núi Thanh Vân, nói: "Nhà đệ ở trên núi đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!