Chương 4: Đổ khí (Hạ)\n

Dịch: Ruantaixing

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Vương Tông Cảnh tiến lên một bước, nói:

- Nói mò những thứ linh tinh này làm gì, muốn gì thì cứ nói thẳng ra, còn không thì đánh một trận, ta sợ ngươi chắc?

Nói xong vẻ mặt quả quyết nhìn chằm chằm vào đối phương, chẳng hề sợ hãi vì bên kia vừa có nhiều người vừa lớn tuổi hơn mình, ngược lại trông bộ dạng còn có vẻ hưng phấn.

Đều là tuổi trẻ khí thịnh, phía bên kia ngay lập tức có kẻ bất mãn cất tiếng mắng chửi, dường như sắp sửa xông ra đánh một trận tới nơi. Có điều Vương Tông Đức đứng đầu chỉ "hừ" lạnh một tiếng, ngăn đồng bọn bên cạnh mình lại, rồi trừng mắt nhìn Vương Tông Cảnh nói:

- Được lắm, ngươi chẳng qua cũng chỉ ỷ vào tỷ tỷ mình lợi hại thôi, vậy ta nhịn ngươi ba ngày, đằng nào lần này nàng ta cũng sắp phải lên núi Thanh Vân rồi, đến lúc đó ta sẽ lại tìm ngươi tính sổ.

Vương Tông Cảnh giận dữ quát:

- Nói bậy, có lần nào đánh nhau mà ta lại về méc tỷ tỷ chứ?

Vương Tông Đức liếc mắt, nói:

- Vậy tại sao sau mỗi lần đánh nhau, mấy đứa bọn ta đều bị Vương Tế Vũ hung hăng trị cho một trận chứ? Lần trước mụ cọp cái này còn thẳng tay lột quần ta ra, dán tờ Hàn Băng phù lên mông, làm ta thiếu chút nữa bị đông cứng thành tàn phế rồi.

Vương Tông Cảnh, Nam Sơn béo: "…"

Lúc lâu sau, Vương Tông Cảnh mới cười khan một tiếng, nói:

- Chuyện này không liên quan gì đến ta cả.

Vương Tông Đức xì mũi khinh bỉ, quay đầu bước đi.

Đồng tử Vương Tông Cảnh đảo tít, đột nhiên mở miệng kêu lên:

- Lão Lục, ngươi đợi một chút.

Vương Tông Đức dừng bước, xoay người hỏi:

- Có chuyện gì?

Vương Tông Cảnh cười hắc hắc, nói:

- Nếu ngươi đã không muốn đánh nhau vậy thì chúng ta chơi trò khác đi , khỏi nói ta ỷ vào tỷ tỷ mà bắt nạt ngươi.

Vương Tông Đức tỏ vẻ khinh thường, nói:

- Ngươi thì biết được trò gì?

Vương Tông Cảnh cũng không để ý tới thái độ của hắn, liền đáp:

- Lần này có một vị sư trưởng từ Thanh Vân môn đến đây, ngươi biết chứ? Ta nghe ngóng được rằng hôm nay người ấy không có ở trong thành, mà đang ở bên ngoài thành trên núi Ô Thạch.

Đứng cạnh Vương Tông Cảnh, tên mập Nam Sơn bỗng ngẩn người ra, ngạc nhiên quay đầu nhìn hắn.

Vương Tông Đức đứng đối diện cũng cảm thấy bất ngờ. Dù gì hắn cũng là con cháu Vương gia, nên những chuyện lớn xảy ra gần đây đương nhiên hắn đều biết rõ. Nhưng giờ phút này lại mù mờ không hiểu tại sao Vương Tông Cảnh đột ngột nhắc tới điều đó, không kiềm chế được bèn hỏi:

- Vậy thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!