Chương 35: Đoán mệnh (Thượng)\n

Dịch: AlfaRomeo™

Biên: no1devil

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Bóng người lập loè, không ngừng hoảng sợ kêu. Còn Vương Tông Cảnh, trong lúc bất ngờ sợ hãi đã dốc toàn lực chạy trốn khiến cho con đường náo nhiệt này trở nên rối loạn. Hắn vốn có thể chất cường tráng hơn hẳn người thường nên khi đụng vào người nào đó không tránh kịp thì đều làm họ lảo đà lảo đảo. Cũng may hắn vẫn duy trì được sự tỉnh táo, vừa chạy trối chết vừa cố gắng tránh đám người, cho nên nơi đây cũng không có cảnh người ngã ngựa đổ hỗn loạn.

Dù vậy, cũng giống như giao long nhập hải, gây ra tổn thất không nhỏ.

Khó khăn lắm mới đi hết con phố dài, chuẩn bị rẽ sang đường khác thì ở đằng trước bỗng xuất hiện hai bóng người đang thong thả đi về hướng Vương Tông Cảnh lao tới, có vẻ như đang nói chuyện. Nghe thấy động tĩnh phía sau, cả hai cùng lúc quay người lại. Vương Tông Cảnh thì chẳng mấy chốc sẽ vọt tới ngay trước mặt họ, dù hắn cố gắng ghì chân để cản đà lao lại nhưng vẫn không ngăn được thân thể tiến tới.

Khi hắn khẩn trương, cố gắng tránh sang một bên, nam tử đứng gần hắn hơn trong hai người kia bỗng " Ồ..." lên một tiếng nhưng cũng không vội vàng né đi như đám người đi đường lúc nãy mà chỉ duỗi tay phải ra chặn trước người.

Không biết tại sao, trong lòng Vương Tông Cảnh bỗng hơi run. Nhưng trong lúc vội vã này hắn cũng không thể nghĩ thêm gì cả, thậm chí còn chả thấy rõ được bộ dáng hai người kia thì đã va phải rồi.

Không hề có tiếng vang mạnh mẽ, cũng không có cảnh tượng kinh thiên động địa tóe lửa khắp nơi. Người bình thường nhìn thì chỉ cảm thấy thời gian ngưng đọng trong chốc lát, còn Vương Tông Cảnh lại thấy như mình đã va phải một bức tường thành kiên cố không gì có thể phá vỡ. Sau khi đập mạnh lên đó một phát, ngay lập tức có một luồng phản lực, thậm chí còn mạnh hơn lực của hắn dội trở lại.

Trong tình trạng khẩn cấp này, có lẽ người bình thường sẽ gặp cảnh gãy xương thổ huyết, nhưng ngay trước khi va chạm, Vương Tông Cảnh đã cuộn người lại, dùng tay che lấy đầu, hơi nghiêng người để đỡ luồng lực này. Sau đó hắn liền bị bắn ngược ra xa, giống như một quả cầu nhỏ lăn vài cái trên mặt đất khiến cát bụi bay lên mù mịt, nhưng cũng đồng thời làm tan biến luồng sức mạnh này.

Người nọ lại " Ồ..." lên một tiếng, có vẻ rất ngạc nhiên, đứng yên bất động. Vương Tông Cảnh nhíu mày đứng lên kiểm tra sơ thân thể, đến khi không thấy có gì đáng ngại mới thở phào một cái, rồi mới nhớ tới tới hai người trước mặt. Hắn rùng mình một cái rồi đưa mắt nhìn họ, và không khỏi thoáng sợ run.

Nam nhân đã ngăn mình lại kia có dáng người cao lớn, còn cao hơn mình nửa cái đầu, nhưng lại có một gương mặt vô cùng hung ác xấu xí. Trên vẻ mặt ngăm đen ấy lại có một đôi mắt nhỏ ti hí lập lòe, miệng rộng răng sắc, mũi to mà thô, lại có hơi giống chó, thực khiến người ta sợ hãi, xem ra cũng không phải là người tốt.

Chỉ là bây giờ cũng không phải lúc bàn về người tốt kẻ xấu. Nam nhân này chắc chắn là nhân vật lợi hại có thực lực hơn xa mình. Tiếp đó lại thấy gã mặc một chiếc đạo bào cũ kĩ, sau lưng đeo một cái bao khá lớn, phồng to, cũng không biết là giấu gì ở bên trong. Đôi mắt tuy nhỏ nhưng lại lộ ra tinh quang lăng lệ.

"Thằng ranh, muốn chết phải không!"

Gã này quả nhiên không phải người lương thiện mà, lời nói vô cùng khó nghe, lại thêm vẻ tức giận hung ác kia, đúng dáng vẻ tiêu chuẩn của ác nhân luôn. Vương Tông Cảnh bèn cười khan một tiếng, cũng không dám nán lại. Nếu so sánh về bề ngoài thì nam tử mặt chó này ghê gớm gấp trăm lần Thương Tùng đạo nhân nhưng Vương Tông Cảnh sợ Thương Tùng hơn gã nhiều. Vương Tông Cảnh lập tức cúi thấp đầu, cũng không nhiều lời mà chỉ hàm hồ nói vài câu xin lỗi rồi muốn tiếp tục chạy.

Nam tử mặt chó này chỉ nhìn hắn một chút, miệng hơi nhếch lên, cũng không như bọn ác bá bình thường lao đến đấm đá mà chỉ hùng hổ nói vài câu: "Coi như ngươi biết điều. Không hiểu ngươi làm cái gì, mà hình như cũng chẳng có ai đuổi theo ngươi, chạy nhanh như vậy chẳng lẽ là chạy đi đầu thai sao?"

Vương Tông Cảnh cúi đầu bước đi, không có ý định trả lời, nhưng rồi ngay lập tức hắn bỗng sửng sốt, dừng bước, quay đầu nhìn lại, quả nhiên chỉ nhìn thấy phần lớn người trên con đường náo nhiệt đã bình tĩnh lại, cũng khôi phục cảnh tượng đi lại nhộn nhịp lúc nãy, chứ không hề có bóng dáng của Thương Tùng đạo nhân đã làm hắn sợ hãi kia.

Vậy mà không đuổi theo?

Vương Tông Cảnh ngây người đứng ở đó nghi hoặc một lúc, nhưng dù sao đó cũng là điều tốt chứ không phải chuyện xấu, hắn bèn thở phào một hơi. Sau đó lại nghĩ, đây cũng không phải là chỗ có thể ở lâu, nên xoay người định rời đi.

Ngay lúc này, sau lưng hắn bỗng truyền tới một giọng nói:

"Vị tiểu ca này, xin dừng bước."

Vương Tông Cảnh quay đầu lại nhìn, đầu tiên là thấy nam tử mặt chó kia đang tức giận liếc hắn, xem ra vô cùng khó chịu. Cùng lúc đó, một cánh tay thò ra từ sau lưng gã, đẩy nam tử mặt chó sang một bên, hiện ra một bóng người khác đứng đằng sau gã.

Dưới bầu trời xanh thẳm, trên đường cái bỗng có một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua đám người, cuốn mấy chiếc lá rụng lên, rồi thong thả bay lượn. Bóng người trùng điệp, ở chốn thế tục hồng trần phồn hoa này bỗng xuất hiện một lão già đang cười ha hả chậm rãi tiến tới. Hạc phát đồng nhan, thanh nhã phiêu dật, mặt mũi hiền hậu, râu tóc như tuyết. Đây quả là hình tượng của thần tiên, khác hẳn với chúng sinh, khiến người người sinh kính ý, chắc hẳn là lão thần tiên đã tu đạo thành công.

Lại thấy lão có khí độ bất phàm, tiêu sái không chút gò bó, tay phải cuốn nhẹ tay áo, tay trái cầm cây gậy trúc xanh biếc dài năm thước, bên trên treo một tấm vải trắng dài ba thước, viết bốn chữ to, càng có khí thế trang nghiêm:

Tiên nhân chỉ lộ!

"Hả?" Vương Tông Cảnh ngơ ngác một chút, trong lòng cũng sinh ra ba phần kính ý, không dám thất lễ hỏi: "Lão trượng, là người gọi ta?"

"Đúng vậy." Lão giả mang phong thái thần tiên kia quan sát kỹ Vương Tông Cảnh một lượt rồi khẽ gật đầu, dường như liếc mắt đã nhìn ra điều gì đó, liền mỉm cười nói với Vương Tông Cảnh: "Vị tiểu ca này, ta thấy ngươi khí vũ hiên ngang, tất không phải vật trong ao nhỉ. Nhưng mà lão phu thấy ấn đường ngươi có khí đen, giống như sắp gặp nguy hiểm. Hơn nữa ba đường vân trên gương mặt thì đã có hai đường rối loạn, lông mày lại hơi có xu thế đi xuống. Đây là chủ vận không tốt, nên sớm hóa giải đi.

Đạo gia cũng có nói: " Giữ lòng ngay thẳng mới tỏ tường thiên cơ. Ta với ngươi lại không hề quen biết, có thể vô tình gặp nhau ở đây thì cũng có vài phần duyên phận, vì vậy mới gọi lại, có thể đợi chút để nói vài lời không?"

Vương Tông Cảnh nhất thời không kịp phản ứng. Lão giả này nói liên miên một hồi, nghe như là muốn thảo luận chuyện gì đó với mình, nhưng mà trước mắt còn chưa biết có thoát khỏi Thương Tùng đạo nhân hay không thì lấy đâu ra thời gian để lãng phí ở đây. Nghĩ vậy, hắn liền nói vài câu qua loa lấy lệ rồi chuồn đi. Ai ngờ nam tử mặt chó kia nhìn vẻ mặt Vương Tông Cảnh nghi hoặc không tin, lại nhìn lão thần tiên có lẽ là đồng bạn kia một chút rồi không biết có phải là không được vừa ý không mà cười lạnh một tiếng, quát Vương Tông Cảnh một câu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!