Dịch: AlfaRomeo™
Biên: Summer Rose
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, không khí vẫn còn phảng phất chút lạnh lẽo ẩm ướt của đêm tối. Vương Tông Cảnh từ Vương gia bảo đi ra, đến bậc thang cạnh cửa chính thì dừng bước, quay đầu lại nhìn bức hoành phi chữ vàng treo ở phía trên. Trông thấy ba chữ lớn mạ vàng quen thuộc, sắc mặt hắn không biểu hiện gì, có chăng chỉ thoáng chút thẫn thờ.
Sau một lúc lâu, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi lập tức xoay người, theo hướng con đường bên ngoài cánh cổng đi thẳng một mạch, không hề quay đầu nhìn lại.
U Châu là một trong chín châu của Thần Châu Trung Thổ, nằm ở phía nam, giáp với dãy Thập Vạn Đại Sơn tuyệt địa hiểm yếu. Đối với cuộc hành trình sắp sửa thực hiện, tương lai trước mắt khó đoán được là lành hay dữ, mục đích của Vương Tông Cảnh lần này chính là đi đến Thanh Vân sơn danh chấn thiên hạ nằm ở Trung Châu thuộc trung tâm Trung Thổ Cửu Châu.
Truyền thuyết kể rằng, đó là một nơi sơn linh thủy tú, phì nhiêu màu mỡ, động tiên đất thánh nhiều vô số, phong trào tu chân tìm Tiên đạo phát triển bậc nhất trong thiên hạ. Trải qua mấy trận kiếp nạn lớn năm xưa, Trung Châu cũng là nơi đầu tiên khôi phục được nguyên khí.
Thế giới phồn hoa, muôn trượng hồng trần dường như sắp sửa mở ra trước mắt khiến cho Vương Tông Cảnh vừa rảo bước ra khỏi Long Hồ thành, trong lòng liền lập tức dâng lên một cảm giác khác lạ.
Con đường lớn cổ xưa ở ngoại thành dẫu trải qua bao nhiêu năm tháng vẫn yên bình kéo dài về phía trước. Rừng cây xanh ngắt rậm rạp im lìm đứng dọc hai bên đường. Gió khẽ thổi nhẹ lướt qua mặt, mang đến cảm giác mát mẻ, phảng phất còn có cả sự tự do. Vương Tông Cảnh đứng ở đầu đường đột nhiên vươn hai tay ra, ưỡn ngực duỗi lưng thư giãn gân cốt, miệng nở một nụ cười.
Cất bước tiến lên.
Ngày ấy, năm ấy, Vương Tông Cảnh được mười bốn tuổi. Sở hữu một tấm thân gân cốt chắc khỏe, ôm trọn một trái tim hiếu kỳ, mình không của cải, chẳng sợ hãi gì, chỉ cảm thấy thiên hạ rộng lớn không chỗ nào mình không thể đến. Lý tưởng hào hùng phát sinh, hắn thản nhiên đón gió, sải bước mà đi.
Vì phải đi về hướng Bắc nên trên đường chắc chắn phải đi qua núi Ô Thạch cùng Long hồ nằm dưới chân núi. Vương Tông Cảnh lúc đi tới khu vực ấy hình như có chút do dự, nhưng sau đó lập tức bỏ ý định lên núi. Hành trình trước mắt còn dài, nếu thành công, đến Thanh Vân sơn nhất định sẽ tìm gặp Lâm Kinh Vũ
- người mà hắn rất mực kính trọng thêm một lần nữa. Đi qua núi Ô Thạch là thấy Long hồ, mặt nước sóng gợn lấp lánh.
Vương Tông Cảnh đột nhiên nhớ lại cái đêm hôm trước, sâu dưới đáy nước, người con gái thần bí quỷ dị nhưng lại xinh đẹp yêu mị ấy chẳng biết bây giờ đang ở nơi đâu, hay chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng của mình mà thôi?
Lòng hắn trầm ngâm, cứ dọc theo con đường cổ mà đi, ý nghĩ trong đầu không ngừng xoay chuyển nhưng rốt cuộc vẫn không có cách nào xóa được hình bóng của người con gái xinh đẹp thần bí ấy. Về sau dứt khoát không nghĩ nhiều nữa, mặc kệ là người là yêu, hay là sơn tinh ma quỷ, mình đi Thanh Vân lần này, thiên hạ Thần Châu rộng lớn như thế e là không còn cơ hội gặp lại nữa rồi.
Đúng lúc này, Vương Tông Cảnh bỗng nghe thấy một tiếng rít sắc nhọn từ phía trên đỉnh đầu vọng xuống, bèn ngẩng mặt nhìn lên, chỉ thấy có một đạo bạch quang xẹt ngang qua bầu trời, tốc độ cực nhanh, bay thẳng về hướng bắc.
Mấy ngày qua rốt cuộc hắn cũng đã được tiếp xúc với thế đạo nhân gian, liền nhanh chóng nhận ra kia là một người tu đạo đang ngự kiếm phi hành, tốc độ bay quả thật rất nhanh. Nhớ ngày đó khoảng cách từ khu rừng nguyên thủy trong dãy Thập Vạn Đại Sơn đến thành Long Hồ xa xôi nghìn dặm, vậy mà Lâm Kinh Vũ cũng chỉ mất có ba ngày đã đưa hắn trở về.
Nhìn đạo quanh màu trắng nhanh chóng đi xa, ánh mắt Vương Tông Cảnh toát lên vẻ khao khát ngưỡng mộ. Đứng trên con đường cổ thưa thớt bóng người, ở rừng cây rậm rạp đầy rẫy những hiểm nguy nhưng hắn lại hoàn toàn không hề e sợ sẽ có yêu thú hung ác đột nhiên xuất hiện, chỉ chầm chậm xiết chặt nắm đấm lại.
Đạo quang màu trắng vừa lướt qua trên đầu Vương Tông Cảnh cũng là từ thành Long Hồ bay ra, nhân vật ngự kiếm phi hành ấy chính là Minh Dương đạo nhân. Y bay thẳng một mạch, không hề chú ý đến bóng dáng Vương Tông Cảnh chỉ bé bằng con kiến đang ở ngay phía dưới. Trong lòng y lúc này ngập tràn suy nghĩ, chỉ muốn tranh thủ thời gian mau chóng quay về núi Thanh Vân.
Thần Châu rộng lớn, đường xá xa xôi, cho dù Minh Dương đạo nhân tu đạo đã có chút thành tựu, lại ngự kiếm phi hành với tốc độ rất nhanh, nhưng cũng phải mất đến bảy ngày mới đến được Thanh Vân sơn ở Trung Châu.
Bảy ngọn núi Thanh Vân, đẹp đẽ cao vợi, nhất là ngọn núi chính Thông Thiên Phong cao ngập trong mây. Truyền thuyết kể rằng đứng ở đỉnh núi này nhìn ra xa, tất cả nhật nguyệt tinh tú đều ở ngay dưới chân, khói mây bập bềnh, khí lành nghi ngút, quả là động tiên đất thánh bậc nhất ở nhân gian, cũng là nơi trọng yếu của Thanh Vân môn suốt mấy ngàn năm qua.
Từ xưa đến này, vô số anh hùng hào kiệt ở nơi này hô mưa gọi gió, viết nên biết bao câu chuyện kinh thiên động địa, xúc động lòng người. Theo dòng thời gian, những nhân vật đó bây giờ tựa hồ đều đã trở thành truyền thuyết, mà trên mỗi gốc cây, mỗi chiếc lá, mỗi tấc đất ở Thông Thiên Phong đều lặng lẽ lưu truyền.
Qua Vân Hải,
Lên Hồng Kiều,
Đầm Bích Thủy Hàn, thềm Bạch Ngọc,
Ngọc Thanh điện trên Thông Thiên Phong.
Minh Dương đạo nhân vẻ mặt thành kính, cầm mấy nén nhang đứng trước bàn thờ Tam Thanh tượng thánh, đốt lên rồi vái ba cái, sau đó cắm vào lư hương. Lúc này y mới xoay người lại, đi đến một góc rộng trong đại điện, sắc mặt cung kính, nói với một người mặc áo bào màu xanh sẫm đang chắp tay đứng trước cửa sổ dõi mắt về phía xa xa nhìn vầng mây tía hết tan rồi lại tụ, nói:
- Chưởng môn sư huynh, đệ đã trở về rồi.
Tà áo khẽ động, người đó xoay người lại, tức khắc có một luồng gió núi chợt thổi vào từ cửa sổ phía bên cạnh, "Vù" một tiếng xoay chuyển không khí, dường như cả trời đất núi non đều đột nhiên chấn động, mây tía cuộn thành từng gợn sóng cao đến ba tấc khiến cho y phục của y bay phần phật trước gió, trông rất phiêu dật xuất thần, ngạo nghễ đứng nhìn khắp thiên hạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!