Chương 32: Ám trợ (Hạ)\n

Dịch: Zhu Xian

Biên: Nại Hà

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Minh Dương mở nắp ra, khẽ lắc chiếc bình ngọc, chốc lát sau, một dòng thuốc mỡ màu đỏ chậm rãi chảy ra từ miệng bình, hương thơm xông thẳng vào mũi, phút chốc, phòng ngủ đã tràn ngập mùi thuốc.

Minh Dương đạo nhân đổ thuốc mỡ màu đỏ kia ra tay, rồi ngồi xuống mép giường. Người đang nằm trên giường chính là Vương Tông Đức vốn đã bị đánh cho thê thảm, lúc này hắn đã bị cởi hết quần áo, đang nằm đó rên rỉ không ngừng. Minh Dương đạo nhân nhìn kỹ những vết thương trên người hắn, sau đó cẩn thận từng li từng tí xoa Huyết Ngọc cao lên vết thương, vừa xoa vừa nói:

"Huyết Ngọc cao này chính là linh dược của Thanh Vân môn, là do người giỏi thuật luyện đan nhất của Thanh Vân môn, Tăng Thư Thư trưởng lão tỉ mỉ luyện chế ra, nó được chế thành từ nhiều loại linh dược quý hiếm, vô cùng hiệu quả với những vết thương da thịt, kể cả nội thương lẫn ngoại thương."

Trong phòng còn có ba người đứng sau lưng hắn, hai nam một nữ, nữ là Tôn Ngọc Phượng, mẹ của Vương Tông Đức, hai người nam nhân là Vương Thụy Vũ và Vương Thụy Chinh. Lúc này toàn bộ tâm tư Tôn Ngọc Phượng đều dồn hết lên người nhi tử, không ngừng gật đầu, thỉnh thoảng còn lấy khăn tay lau nước mắt, thế nhưng trên mặt vẫn lộ rõ vẻ vui mừng, về phần hai nam nhân kia của Vương gia, sắc mặt có chút kỳ lạ, đứng ở phía sau, lẳng lặng nhìn Minh Dương đạo nhân chữa trị cho Vương Tông Đức.

Một bình Huyết Ngọc cao cũng không lớn, nhưng dưới bàn tay của Minh Dương đạo nhân, gần như bôi hết những vết thương trên người Vương Tông Đức, mùi thuốc càng ngày càng đậm, tiếng rên rỉ của Vương Tông Đức cũng dần dần nhỏ lại, một lúc sau đã nhắm mắt ngủ say.

Minh Dương đạo nhân mỉm cười đứng dậy, Tôn Ngọc Phượng ở bên cạnh vô cùng vui mừng, nói lời cảm ơn với Minh Dương đạo nhân: "Đa tạ đạo trưởng, đa tạ đạo trưởng, cả đêm qua đứa nhỏ đau đến mức không thể nào ngủ nổi."

Minh Dương đạo nhân mỉm cười nói: "Huyết Ngọc cao ngoại trừ tác dụng chữa trị vết thương khôi phục huyết khí ra còn có khả năng giảm đau. Vừa rồi ta cũng đã xem xét cơ thể của Đức thiếu gia, tuy nhiều vết thương nhưng phần lớn chỉ bị thương da thịt bên ngoài, sau khi bôi Huyết Ngọc cao thì sẽ không có vấn đề gì, phu nhân có thể yên tâm."

Tôn Ngọc Phượng gật đầu lia lịa, Minh Dương đạo nhân quay đầu thoáng liếc hai nam tử đang đứng phía sau rồi nói: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện, không nên quấy rầy Đức thiếu gia nghỉ ngơi."

Vương Thụy Vũ và Vương Thụy Chinh gật đầu, ba người đi ra khỏi phòng, vào trong đình viện mới đứng lại, hai người nhà họ Vương nhìn nhau, Vương Thụy Vũ ho khan một tiếng, nói: "Đạo trưởng, vừa rồi ngài nói có chuyện muốn bàn với hai huynh đệ chúng ta, không biết là chuyện gì?"

Ánh mắt Minh Dương đạo nhân lướt qua khuôn mặt hai người, nói: "Thực ra cũng không phải việc gì to tát, bần đạo chẳng qua là thay Lâm sư huynh ra mặt, cầu tình giúp cho Cảnh thiếu gia."

Vương Thụy Chinh sầm mặt, đồng tử Vương Thụy Vũ hơi co lại, không khí trầm mặc một lát, sau đó Vương Thụy Vũ hít sâu một hơi rồi nói: "Lâm tiền bối sao lại có hứng thú với Tông Cảnh nhà chúng ta?"

Minh Dương đạo nhân mỉm cười nói: "Gia chủ cứ đùa, Lâm sư huynh không có ý như vậy. Có điều Cảnh thiếu gia mất tích suốt ba năm, mấy ngày trước mới được Lâm sư huynh tự mình mang về từ chốn rừng sâu núi thẳm, cũng coi như là có duyên. Nhưng mà Lâm sư huynh hiểu dù sao đây cũng là việc nhà của Vương gia, không muốn nhiều lời, cho nên mới nhờ bần đạo sang đây xem có giúp đỡ được gì không, mặt khác cũng tiện thể cầu tình, mong Vương gia giơ cao đánh khẽ trong việc xử phạt Cảnh thiếu gia, dù sao hắn vẫn còn nhỏ chưa hiểu chuyện, tương lai còn rất dài, mong hai vị cho hắn một cơ hội."

Vương Thụy Vũ trầm mặc không nói gì, cũng không đáp ứng ngay, trái lại khẽ nhếch miệng, quay đầu nhìn Vương Thụy Chinh, Vương Thụy Chinh cảm nhận được cái nhìn đầy ý tứ đó, trong lòng phẫn hận, nhưng hắn dù sao cũng không phải là người trẻ tuổi nông nổi, hắn biết rõ mọi việc trong Vương gia, biết rõ tầm quan trọng của Thanh Vân Môn với Vương gia, không thể tùy tiện đắc tội họ.

Huống hồ sâu trong lòng hắn vẫn còn tính toán một ý định lâu dài, ngôi vị gia chủ Vương gia sau này chính là mục tiêu của hắn, do vậy dưới tình huống này, hắn càng không thể đối nghịch với Thanh Vân Môn.

Vương Thụy Chinh nghĩ trong lòng như vậy, sắc mặt liền hòa hoãn lại, không nhìn Vương Thụy Vũ mà khẽ gật đầu với Minh Dương đạo nhân, nói: "Đạo trưởng từ bi, Thụy Chinh vô cùng cảm phục, trước đây tuy tức giận nói ra những lời kia, cũng là do đau lòng việc cháu Tông Đức bị thương nặng, chứ thật ra cũng không có ý như vậy. Việc này kỳ thực phải do gia chủ triệu tập các vị trưởng lão sau đó bàn bạc kỹ lưỡng rồi mới ra quyết định, Thụy Chinh hết thảy đều theo lời gia chủ."

Vương Thụy Vũ nhướng mày, thấy Minh Dương đạo nhân quay sang nhìn mình, cười lạnh trong lòng, thản nhiên nói: "Nếu là Thanh Vân Lâm tiền bối mở lời cầu tình, hơn nữa Minh Dương đạo trưởng lại ra tay trị thương cho Tông Đức, việc này đươg nhiên có thể thương lượng."

Minh Dương đạo nhân nghe vậy rất vui mừng, vỗ tay cười nói: "Được vậy thì tốt quá, đến đến, mời hai vị, nếu không chê trà ở chỗ bần đạo thô nhạt thì mời vào trong thưởng trà một lát?"

Hai nam nhân của Vương gia đều khẽ gật đầu, song sắc mặt hơi phức tạp, cũng không biết trong lòng bọn họ nghĩ gì, rốt cuộc vẫn đi theo Minh Dương đạo nhân.

※※※

※※※

Một ngày này có cảm giác thật dài, nhưng cuối cùng cũng trôi qua, Vương Tông Cảnh đứng trong tiểu đình viện của mình, nhìn sắc trời bên ngoài bốn bức tường đang tối dần, hoàng hôn qua đi, màn đêm từ từ buông xuống.

Hắn có tâm sự trong lòng, đứng trầm mặc thật lâu sau đó mới thu mắt lại, nhìn tên mập đang đứng bên cạnh mình, có chút bất đắc dĩ và thất vọng nói: "Ngươi thật sự không muốn đi cùng ta?"

Nam Sơn đờ đẫn lắc đầu và nói: "Ta không đi, Cảnh thiếu gia, cha mẹ ta đều ở đây, ta không muốn rời xa bọn họ."

Vương Tông Cảnh khẽ gật đầu, nhất thời cũng không biết nói gì hơn, trái lại Nam Sơn trầm mặc một lát, sau đó nói: "Cảnh thiếu gia, nếu như gia chủ và thập lục gia nể mặt Minh Dương đạo trưởng của Thanh Vân Môn mà bỏ qua chuyện này, coi như ngươi tránh được một kiếp, không bằng..."

Vương Tông Cảnh ngắt lời: "Ta phải đi."

Nam Sơn sửng sốt, nhìn vẻ kiên quyết của Vương Tông Cảnh, những lời vốn định nói ra cũng không nói nữa, một lúc sau mới nói: "Vậy ngươi định đi lúc nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!