Chương 31: Ám trợ (Thượng)\n

Dịch: Zeroman

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

So với ngày hôm qua, số người trong đại dường Vương gia bây giờ ít hơn rất nhiều, chỉ có khoảng bảy tám người gì đó, trừ Vương Thụy Chinh nhỏ tuổi nhất ra thì phần lớn những người còn lại đều là bậc tiền bối đức cao vọng trọng trong Vương gia. Ngược lại, trong đình viện ngoài đại đường người đứng không ít, có đủ cả người của Vương gia tứ phòng, nhưng những kẻ không liên quan tới chuyện này chỉ được đứng ngoài xa nhìn vào, còn những nhân vật có dính dáng thì được an bài đứng đợi bên ngoài cửa.

Mấy thiếu niên đánh nhau hôm qua, người nào người nấy cũng mang bộ dạng thân chờ xử tội đứng bên ngoài đại đường, nhưng giữa hai bên lại có phân cách rõ ràng: Vương Tông Cảnh một mình đứng ở bên trái, các thiếu niên còn lại đứng ở bên phải. Cứ cách một lát, Nam Thạch Hầu trong đại đường lại ra ngoài gọi một thiếu niên vào, trả lời vài câu hỏi trước mặt các tiền bối Vương gia, một lát sau lại gọi tới người khác, cứ luân phiên như vậy.

Vương Tông Cảnh một mình cô độc đứng cạnh cửa, mặt không đổi sắc. Đám thiếu niên đứng bên kia rì rầm to nhỏ, sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn sang Vương Tông Cảnh đầy vẻ thù địch. Không khí cả trong lẫn ngoài đại đường dường như rất căng thẳng, ngay cả mấy người trong Vương gia đang đứng ngoài xa quan sát cũng không dám lớn tiếng trò chuyện.

Lại có một thiếu niên đi ra, sắc mặt Nam Thạch Hầu đi sau người này có chút trầm trọng, ánh mắt lướt qua Vương Tông Cảnh một thoáng rồi dời đi, trầm giọng nói:

- Tiểu Sơn, con vào trong.

Tên mập nãy giờ vẫn đứng cách xa đám thiếu niên Vương gia kia một khoảng, nay nghe thấy tiếng phụ thân gọi mình, không hiểu tại sao thân thể lại khẽ run lên, sau đó nhỏ giọng đáp:

-Vâng.

Vương Tông Cảnh nhìn nó, phát hiện tên mập này hôm nay trông rất tiều tụy, cả hốc mắt cũng hơi sưng đỏ lên, chẳng biết có phải cả đêm không ngủ hay không.

Khi đi qua Vương Tông Cảnh, Nam Sơn hơi chần chừ một lát, cái cổ khẽ nhúc nhích như muốn quay đầu nhìn lại, nhưng động tác rất cứng. Cuối cùng nó cắn chặt răng, không quay đầu nhìn Vương Tông Cảnh nữa, tiếp tục bước vào trong đại đường.

Vương Tông Cảnh đứng sau nhìn theo cái bóng của nó, khuôn mặt lạnh lùng lần đầu tiên xuất hiện vẻ phức tạp.

Tiếng nói chuyện trầm thấp mơ hồ từ bên trong truyền ra hành lang, đám thiếu niên bên phải lúc này mới có chút khẩn trương, vội vàng lắng nghe. Nhìn dáng vẻ này, dường như bọn chúng rất chú ý tới câu trả lời của Nam Sơn, nhưng âm thanh bên trong thật sự quá nhỏ, chỉ thỉnh thoảng mới nghe được vài câu trả lời. Vương Tông Cảnh đứng ở bên kia vẫn lạnh lùng lãnh đạm, cũng không biết hắn có nghe được gì trong đó hay không.

Nắng xuân ôn hòa từ trên cao chiếu xuống đình viện rộng rãi, những đóa hoa tươi nở rộ, cỏ xanh mươn mướt.

Đột nhiên âm thanh từ trong đại đường truyền ra lớn dần lên, giống như có người đang lớn tiếng quát mắng mấy câu, lại giống như tiếng chất vấn nghiêm nghị. Việc này làm cho tất cả mọi người đứng ngoài cửa xôn xao, người người đều nhìn vào bên trong đại đường, không khí nhất thời khẩn trương lên. Nhưng âm thanh lớn đó cũng nhanh chóng dịu lại, không khí ở hành lang khôi phục lại như vẻ ban đầu. Tuy thế, mọi người đều nhận ra thời gian chất vấn lần này rõ ràng lâu hơn những thiếu niên trước rất nhiều.

Một lúc lâu sau, kèm với hai chữ "được rồi" rất nhỏ ở bên trong, Nam Sơn từ từ đi ra. Mọi người trong đình viện, kể cả Vương Tông Cảnh, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung vào khuôn mặt tiều tụy có chút tái nhợt của tên béo. Nam Sơn cúi thấp đầu, chậm rãi bước qua lằn cửa.

Nó đi rất chậm, tựa hồ mỗi bước đi đều đã dốc hết sức lực của bản thân. Khi đi qua bóng người cao lớn bên cạnh, Nam Sơn chợt dừng bước, quay đầu lại thì thấy Vương Tông Cảnh cũng đang nhìn mình. Đôi môi tên mập khẽ nhấp nháy như muốn nói điều gì, nhưng cuối cũng không không thốt ra được. Nó mang theo sắc mặt trắng bệch bước qua Vương Tông Cảnh, đi tới chỗ các thiếu niên kia.

Đám thiếu niên Vương gia thở phào nhẹ nhõm, ai cũng nở một nụ cười, bầu không khí cũng nhờ thế mà bớt căng thẳng hơn. Có đứa còn cười hì hì đi tới vỗ vỗ vai Nam Sơn. Còn Nam Sơn thì giống như một tượng gỗ, không hề có cảm giác gì, cứ mặc cho người khác vừa vỗ vừa cười hỏi, còn bản thân mình thì cứ cúi thấp đầu rồi chậm rãi rời đi.

Ngay lúc đó, tất cả nghe thấy kẻ đang đứng phía đối diện bỗng nhiên mở miệng kêu lên:

- Tiểu Sơn, ngươi đến đây.

Đám thiếu niên nhất thời kinh ngạc, Nam Sơn thì sững cả người, sau đó từ từ xoay lại nhìn Vương Tông Cảnh.

Vương Tông Cảnh tỏ ra bình thản, một hồi sau nhắc lại:

- Tiểu Sơn, đứng bên cạnh ta.

Hai bàn tay nãy giờ vẫn rủ xuống của tên béo bỗng nhiên nắm chặt lại, các thớt thịt trên da mặt và quai hàm khẽ giật giật, dường như nó đang cắn răng quyết tâm làm điều gì đó. Nó cũng không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy cảnh vật đằng trước rất mơ hồ, bản thân không thể tự chủ được nữa, cứ thế cúi đầu đi tới người bằng hữu tốt nhất từ nhỏ tới giờ trong khi những tên thiếu niên khác trợn tròn mắt lên.

Vương Tông Cảnh không nói gì thêm, làm như không thấy cảnh đám thiếu niên đứng đối diện kia đang trừng mắt đầy vẻ thù địch, chỉ ngẩng đầu lên nhìn trời. Ở ngoài mái hiên, bầu trời cao xa mà xanh thẳm, từng đám mây trắng phiêu đãng khắp nơi, thật đúng là trời cao đất rộng... Hắn hít một hơi thật sâu.

- Xin lỗi...

Một giọng nói rất nhỏ phát ra ở bên cạnh, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy. Nam Sơn vẫn cúi đầu, mắt nhìn xuống mặt đất.

Vương Tông Cảnh cũng không nhìn nó, chỉ bình tĩnh trả lời:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!