Chương 3: Đổ khí (Trung)\n

Dịch: Zhu Xian

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Vương Tông Cảnh gật đầu đồng ý, Vương Tế Vũ liền quay người bước đi. Đợi đến khi bóng dáng xinh đẹp kia rời khỏi hoa viên, ba thiếu niên ở đây mới dám thở phào nhẹ nhõm. Vương Tông Vinh lập tức nhảy tới nắm lấy cánh tay Vương Tông Cảnh, bực tức nói:

- Thật đáng giận, tỷ tỷ của ngươi ở đây mà ngươi lại không nói!

Vương Tông Cảnh bất đắc dĩ buông tay:

- Ta còn chưa kịp nhắc, ngươi vừa chạy đến đầu nhà là đã kêu ầm lên rồi.

Vương Tông Vinh "phì" một tiếng, trợn mắt, sau đó vẫy vẫy tay:

- Đi thôi đi thôi.

Vương Tông Cảnh cười cười:

- Đi xem giặt quần áo nữa không?

Vương Tông Vinh tức giận nói:

- Xem cái quái gì nữa.

Vương Tông Cảnh cùng thiếu niên mập mạp ở bên cạnh đều bật cười, sóng vai mà đi.

Trong ba thiếu niên này, Vương Tông Cảnh cùng Vương Tông Vinh đều là con cháu của Long Hồ Vương gia. Tộc phổ Vương gia từ mấy đời trước chia làm bốn chi, Vương Tông Cảnh xuất thân chi trưởng, Vương Tông Vinh chi thứ, hai người xem như là anh em họ. Tên mập ở bên cạnh không phải con cháu của Vương gia, họ Nam, tên chỉ có một chữ Sơn. Long Hồ Vương gia đang trên đà hưng thịnh, con cháu trong Vương thị hiển nhiên là thành phần cốt lõi.

Nhưng một thế gia lớn như vậy mà chỉ dựa vào tộc nhân của mình cũng không được, huống hồ gia tộc lớn có nhiều người, tốt xấu lẫn lộn, chưa chắc đều có thể dùng. Trái lại, những người cùng tộc nhiều khi sẽ nảy sinh tâm tư tranh quyền đoạt lợi, dù sao tất cả mọi người đều có chung một họ, ngươi dựa vào cái gì mà hô mưa gọi gió, ăn ngon mặc đẹp, ta lại phải cúi đầu xưng thần? Như đã nói ở phía trên, dù là anh em ruột thịt trong tộc, có khi lại không yên tâm sử dụng bằng người ngoại tộc vốn dĩ không chung dòng máu nhưng lại có tiềm năng.

Thiên hạ hiện nay, thế gia đại tộc nào cũng đều dùng người ngoài tộc, dần dần sẽ hình thành không ít gia tộc khác họ phụ thuộc vào đại tộc. Xuất thân của tên mập Nam Sơn chính là như vậy. Phụ thân hắn là tâm phúc được tín nhiệm nhất của gia chủ Vương gia hiện nay, cũng có vài phần quyền thế tại Long Hồ Vương gia, từ nhỏ tới lớn hắn đã chơi đùa cùng với đám Vương Tông Cảnh trong Vương gia bảo này.

Hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, bầu trời rộng lớn không một bóng mây, gió xuân thổi vào hai hàng dương liễu xanh ngắt bên đường. Đi đến đường lớn, ba thiếu niên đều cảm thấy tinh thần thoải mái, Vương Tông Cảnh nhìn quanh một lượt, nói:

- Hôm nay không xem giặt quần áo được rồi, chúng ta đi đâu chơi đây?

Vương Tông Vinh vẫn đang ngẫm nghĩ. Tên mập Nam Sơn ở bên cạnh phùng má lên, ngây ngô cười:

- Hay là chúng ta vẫn đi xem Lưu quả phụ đi.

Hai huynh đệ Vương gia cùng lúc nhìn sang phía hắn. Mập mạp ho khan một tiếng, đôi mắt nhỏ hấp háy mấy cái.

Vương Tông Cảnh dẫn đầu chạy trước, vừa chạy vừa kêu:

- Vậy còn chờ gì nữa?

Nam Sơn mang tấm thân phì nộn hấp tấp chạy theo, nhưng vẫn không quên gọi Vương Tông Vinh cùng đi. Vương Tông Vinh há hốc miệng, đứng sững tại chỗ, không thốt nên lời, một lát sau mới hậm hực nói:

- Đáng ghét, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì cái Hàn Băng phù kia sẽ dán lên mông đít các ngươi đấy!

Sau một hồi đứng tại chỗ do dự, Vương Tông Vinh rốt cuộc cũng giậm chân một cái, quay người đi về phía Vương gia bảo.

Chạy ra đến đầu đường, Vương Tông Cảnh cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dừng bước, sau lưng truyền đến tiếng "bình bịch", là tên mập mạp Nam Sơn đang hồng hộc chạy tới, nhìn ra sau không thấy bóng dáng của Vương Tông Vinh đâu cả.

- Đồ chết nhát!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!