Chương 27: Đáy nước (Hạ)\n

Dịch: AlfaRomeo™

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Ven bờ Long hồ, núi Ô Thạch, ngoại trừ việc bên ngoài thành thỉnh thoảng có yêu thú qua lại thì con đường này cũng tương đối dễ nhớ, không hề khó đi. Vương Tông Cảnh lại càng nhớ rõ nơi này nên gần như không cần nhìn đường, cứ tự động đi về hướng đó.

Hai bên đường đôi lúc lại xuất hiện những khoảng rừng nhỏ, đồng ruộng cỏ hoang hay thỉnh thoảng còn có thể thấy một hai căn nhà cũ kĩ rách nát dường như đã bị bỏ hoang rất nhiều năm rồi. Từ sau đại loạn Thú yêu năm ấy, yêu thú còn sót lại luôn tàn sát bừa bãi ở U châu, vì vậy bên ngoài thành còn rất ít người ở lại. Vương Tông Cảnh đi thẳng tới, tâm tình hoàn toàn khác với ba năm trước đây, cùng lắm chỉ tùy ý nhìn ngắm cảnh sắc xung quanh hai bên đường còn đối với việc có thể xuất hiện yêu thú hắn gần như không hề lo lắng.

Nhưng mọi chuyện hóa ra cũng có thể trùng hợp đến vậy. Cũng một đoạn đường không dài như thế, năm đó hắn đã đụng phải một con yêu thú. Còn bây giờ, khi đã đi được hơn một nửa lộ trình bỗng nghe thấy có một tiếng gầm nhẹ từ đằng trước, âm thanh "sột soạt" từ trong rừng sâu truyền đến, đồng thời một con yêu thú cũng nhảy ra chặn ngay giữa đường. Hai mắt con vật lộ hung quang, bắt đầu nhe răng trợn mắt trước mặt hắn.

Vương Tông Cảnh chau mày rồi chăm chú nhìn, ngay lập tức khẽ giật mình, trong lòng không biết nên cười hay nên khóc. Con yêu thú trước mắt rõ ràng cũng là một con Bạch Bối Yêu Lang.

Há cái miệng lớn dính đầy máu ra, Bạch Bối Yêu Lang nhìn chòng chọc vào con mồi trước mắt. Tuy cũng khá nghi kị khi thấy người này không hề bỏ chạy, nhưng sự thèm thuồng với món ăn ngon sắp đến miệng lại lớn hơn rất nhiều, nó liền gầm lên một tiếng rồi lao thẳng tới con mồi.

Vương Tông Cảnh nhìn chằm chằm vào con yêu thú, sắc mặt không đổi, cơ thể căng lên, không hề có ý lùi về phía sau. Dù cho Bạch Bối Yêu Lang nổi tiếng hung ác nhưng trong đám yêu thú thì thực lực của nó cũng chẳng phải là mạnh. Suốt ba năm sống trong mảnh rừng rậm nguyên thủy kia, Vương Tông Cảnh đều phải vật lộn chiến đấu với nhiều con yêu thú mạnh hơn ở nơi đây rất nhiều.

Trong nháy mắt, Bạch Bối Yêu Lang đã nhào tới trước mặt hắn, nó há to miệng làm lộ ra những chiếc răng dài sắc nhọn như muốn uy hiếp Vương Tông Cảnh. Thân thể Vương Tông Cảnh chỉ khẽ động đã tránh được sang một bên. Sau đó hắn lao thẳng tới, giống như một con yêu thú hung tàn mạnh mẽ nhào thẳng vào lưng Bạch Bối Yêu Lang, duỗi hai tay ra ghìm chặt cổ nó rồi dùng sức vật xuống, Bạch Bối Yêu Lang lập tức bị một luồng sức mạnh vô cùng to lớn đè xuống mặt đất.

Con yêu thú lập tức rống lên một tiếng, khua móng vuốt cố gắng bắt lấy kẻ địch. Nhưng Vương Tông Cảnh vẫn áp chặt vào sau lưng nó, hai tay thình lình vận sức kêu "Hây" một tiếng, dù cách một lớp quần áo vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng cơ bắp trên tay đột nhiên căng cứng. Một luồng sức mạnh to lớn lập tức dâng trào, hắn siết chặt lấy cổ con yêu thú rồi hung hăng vặn một phát. Chỉ nghe thấy "Rắc" một tiếng đáng sợ vang lên, Bạch Bối Yêu Lang toàn thân run rẩy, thân thể vô lực ngã lăn ra đất.

Vương Tông Cảnh buông hai cánh tay ra, đứng dậy, mặt không đổi sắc. Hắn nhìn con Bạch Bối Yêu Lang giãy giụa trên mặt đất đang cố gắng hít chút hơi tàn cuối cùng, sau đó im lặng xoay người đi tiếp về phía trước. Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, bèn cúi đầu nhìn xuống, vươn tay phủi phủi lại quần áo, hất đi bụi bặm bám trên người.

※※※

Đi tiếp chưa được bao lâu đã thấy trước mắt có một cái hồ lớn cùng ngọn núi Ô Thạch bên cạnh hồ. Cảnh sắc sông núi trông vẫn hệt như xưa. Trong lòng hắn chợt dâng lên một nỗi niềm cảm khái. Suốt dọc đường trèo lên theo triền núi, nhìn thấy phong cảnh xung quanh, nội tâm Vương Tông Cảnh lại có cảm giác như chỉ mới ngày hôm qua.

Ngôi miếu nhỏ trên đỉnh núi có lẽ đã được tu sửa lại, những chỗ bị đục thủng hay rách nát đều đã được sửa chữa. Như vậy cũng phải, dù sao đây cũng là nơi tạm trú của Lâm Kinh Vũ, Vương gia không thể nào sơ suất được. Vương Tông Cảnh hít sâu một hơi rồi đi tới, đứng ngoài cửa miếu mở miệng nói:

- Tiền bối, đệ tử Vương Tông Cảnh, hôm nay xin tới bái phỏng.

Bên trong miếu nhỏ vẫn vô cùng yên tĩnh, không hề có ai lên tiếng trả lời. Vương Tông Cảnh có chút bất ngờ, liền cất cao giọng nói lại lần nữa. Đáp lại hắn vẫn chỉ là sự im lặng như cũ. Vương Tông Cảnh chau mày, thầm nghĩ hay là y đã đi ra ngoài rồi? Nhìn thấy cửa miếu đang nửa khép nửa mở chứ không hề đóng lại, hắn liền đi tới đó, do dự một lát rồi mới đưa tay gõ. Chờ một lúc không thấy phản ứng gì, hắn bèn đẩy cửa đi vào.

Bên trong ngôi miếu, bức tượng phật đổ nát trước đây đã không còn nữa, chắc là trong khi tu sửa đã được người của Vương gia đem đi rồi. Ngôi miếu cũng đã được trang trí lại, sạch sẽ mà giản dị, chỉ có một giường một bàn và một cái ghế. Hắn cứ thế liếc nhìn khắp bên trong, nhưng vẫn không hề thấy bóng dáng ai cả, quả nhiên Lâm Kinh Vũ không có ở đây.

Chạy hùng hục một mạch đến nơi này nhưng rốt cuộc lại là tốn công vô ích, trong lòng Vương Tông Cảnh không khỏi có chút thất vọng, bèn đi ra ngoài miếu nhỏ. Tuy vậy hắn cũng không hề có ý định lập tức trở về, liền thong thả đến bên rìa ngọn núi, ngắm nhìn mặt hồ gợn sóng đằng xa. Từng cơn gió mát mang theo hơi lạnh thổi khẽ qua khuôn mặt hắn, khiến cho sự khó chịu trong lòng cũng giảm đi khá nhiều.

Hắn tìm một chỗ trên đỉnh núi rồi tùy tiện ngồi xuống, thầm nghĩ dù có quay lại thành cũng chỉ thêm buồn phiền, chi bằng ngồi ở đây đợi vị Lâm tiền bối kia trở về cũng được. Ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp non sông tươi đẹp, nhẹ nhàng trải trên người hắn.

Vậy mà chờ cho đến khi trời tối, trăng đã bắt đầu lên mà Lâm Kinh Vũ vẫn chưa trở về, không biết là đã đi đâu nữa. Vương Tông Cảnh có chút hậm hực đứng dậy, vặn vẹo thân thể rồi lắc đầu cười khổ. Hắn đưa mắt nhìn, chỉ thấy một vầng trăng sáng đang mọc lên từ phía đông, mấy ngôi sao lập lòe ở chân trời đều không thể so được với vầng trăng sáng tỏ. Ánh trăng vàng buông xuống, mặt nước Long hồ khẽ gợn lăn tăn giữa màn đêm, bóng trăng trong nước nhẹ nhàng phiêu đãng càng tăng thêm vài phần thơ mộng.

Vương Tông Cảnh nhìn đến xuất thần, trong lòng chợt trào dâng một niềm xúc động, giống như việc bị giam trong thành ba ngày đã khiến toàn thân hắn ngứa ngáy không chịu nổi. Hắn nghĩ đến khung cảnh yên tĩnh không một bóng người xung quanh, bất giác nhếch miệng cười, sau đó liền lao nhanh xuống phía Long hồ, vừa chạy vừa thoát y, đến khi chạy đến bên hồ thì trên người chỉ còn lại một cái tiểu khố. Một luồng hơi nước mát mẻ phả vào mặt, hắn hú lên một tiếng kì quái rồi ném quần áo trên tay sang một bên, sau đó nhảy lên không "Vù" một tiếng rơi tõm xuống hồ nước.

Tiếng nước vỗ "ỳ oạp ỳ oạp" vang vọng khắp nơi, Vương Tông Cảnh mặc sức vùng vẫy, bơi lội thỏa thích trên mặt hồ. Hồ nước trong suốt bao quanh thân thể cường tráng của hắn, tựa như vô số cánh tay đang nhẹ nhàng nâng cơ thể hắn lên. Từng đợt từng đợt sóng nhấp nhô theo sự chuyển động của Vương Tông Cảnh, dập dờn lan tỏa khiến cho mặt hồ đang yên tĩnh bỗng chốc nổi sóng.

Phía chân trời, ánh trăng như nước ôn hòa chiếu xuống. Bầu trời cao vời vợi, trời đất tĩnh lặng mênh mông tựa hồ chỉ còn mình hắn thoải mái cười vui, tận sức đùa nghịch.

Bơi trong hồ được một lúc, Vương Tông Cảnh chợt ngừng lại, ngẩng đầu nhìn trăng sao lấp lánh, sau đó đột nhiên lặn xuống nước, bơi xuống dưới đáy sâu.

Lúc mới lặn xuống, trước mắt hắn chỉ thấy một màu đen huyền ảo, nhưng sau đó ánh trăng từ trên đầu nhanh chóng chiếu xuống, xuyên qua dòng nước lạnh khiến tầm nhìn cũng trở nên rõ ràng và mở rộng hơn. Trước mặt Vương Tông Cảnh đột ngột xuất hiện một khung cảnh mới vô cùng tươi đẹp.

Đây là một thế giới trong lòng nước, ánh trăng trong trẻo từ mặt hồ chiếu xuống, trải qua chiết xạ rọi tới tận đáy. Sóng sáng lăn tăn, bóng tối chập chờn, cát trắng trải dài dưới đáy. Những ngọn cỏ nước dài nhỏ màu xanh mọc thành từng chùm trên lớp cát, theo làn sóng vô hình nhẹ nhàng lắc lư trong biển nước giống như có một cơn gió nhẹ vừa mới thổi qua. Trông hệt như một khu rừng nhỏ nằm sâu dưới đáy hồ.

Âm thanh nhỏ xíu trong trẻo của nước tựa hồ đang văng vẳng bên tai, từng con sóng đang chuyển động như phát ra một bản nhạc du dương. Thỉnh thoảng lại có những bóng khí to nhỏ không đều từ những vùng cát trắng dưới vực nước mênh mông phía trước nổi lên, phát ra âm thanh ọt ọt, nối tiếp nhau vọt lên trên mặt hồ.

Trong lớp bụi cỏ, có thể dễ dàng nhìn thấy những chú cá nhỏ như ngón tay đang nhanh nhẹn bơi qua bơi lại, đôi khi có hơn mười con tụ tập thành bầy, tung tăng lướt đi trong làn nước êm ả, khi thì hội tụ, lúc lại tản ra. Chúng không hề có chút sợ hãi nào với kẻ lạ lẫm như Vương Tông Cảnh, ngược lại còn có vẻ hơi hiếu kì, cứ bơi quanh bên thân thể cường tráng của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!