Dịch: Nại Hà
Biên: Summer Rose
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
- Còn không buông tay!
Đột nhiên, một tiếng quát lớn át hết tất cả âm thanh, tiếng thét như sấm, ngay lập tức khiến tất cả mọi người chấn động. Bọn họ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Vương Thụy Vũ nổi giận đến mức mặt chuyển từ xanh thành trắng, vỗ một chưởng làm nát vụn chiếc bàn vuông bằng gỗ bên cạnh. Trên đại đường hoàn toàn yên tĩnh, Vương Tông Cảnh lẳng lặng liếc nhìn qua phía bên kia một cái, sau đó đặt Tôn Ngọc Phượng xuống, buông tay ra.
Tôn Ngọc Phượng ho sặc sụa, sắc mặt trắng bệch, loạng choạng lui ra sau. Vương Thụy Chinh từ phía sau bước tới vội đỡ lấy, sau đó trừng mắt nhìn Vương Tông Cảnh một cách lạnh lùng căm hận. Y giận dữ quát lên rồi bước tới một bước, trong tay đã có thêm một tấm phù màu xanh.
Đồng tử Vương Tông Cảnh co lại, thân thể không tự chủ lui về sau một bước. Tấm bùa kia còn chưa phát động mà trên đại đường tựa hồ đã nổi lên từng trận âm phong, những hoa văn kỳ dị trên lá búa lần lượt sáng lên, chuẩn bị phát động. Đúng lúc này, một thân ảnh thình lình vọt tới chắn trước người Vương Tông Cảnh, chính là Nam Thạch Hầu.
Cánh tay Vương Thụy Chinh hơi hạ xuống, đôi mắt híp phóng ra hai tia hàn quang, lạnh lùng nói:
- Thế nào, Nam quản gia lại còn muốn bao che cho tên súc sinh này sao?
Nam Thạch Hầu nhíu nhíu mày, đáp:
- Thập lục gia, người hiểu lầm rồi, chẳng qua sự tình trước mắt còn chưa tra xét rõ ràng…
Vương Thụy Chinh giận dữ quát:
- Còn muốn hỏi cái gì nữa, chuyện này còn chưa đủ rõ ràng hay sao? A Đức bị đánh thành thế này rồi mà tên súc sinh kia vẫn dám làm vậy với đại tẩu, nếu không dạy dỗ cẩn thận một phen vậy chẳng lẽ muốn để hắn tạo phản sao!
Nam Thạch Hầu nhìn chằm chằm vào tấm phù màu xanh giữa hai ngón tay y, sắc mặt ngưng trọng, nhưng ngoài miệng vẫn nói một cách bình tĩnh:
- Thập Lục gia chớ nóng giận, Thạch Hầu không có ý muốn đối đầu với ngài. Chẳng qua trước mắt, khục, khục…
Nam Thạch Hầu ho khan hai tiếng, cũng không nói nốt, nhìn thoáng qua Vương Thụy Chinh rồi lại nhìn lướt ra sau hắn như có thâm ý.
Vương Thụy Chinh mặt biến sắc, lồng ngực phập phồng, cuối cùng uất hận dậm chân một cái thu hồi tấm phù màu xanh lại, quay người đỡ Tôn Ngọc Phượng lui về bên cạnh Vương Tông Đức. Tôn Ngọc Phượng nhìn thấy con trai mình đầy thương tích, lập tức lại khóc nức nở, nhào tới người hắn mà đấm ngực dậm chân kêu gào không ngừng.
Vương Tông nhìn cảnh này với vẻ chán ghét, bất thình lình quay đầu rời đi. Đám người đứng bên cạnh nhất thời kinh ngạc, bất giác tự động nhường lối, cứ thế để hắn dễ dàng ra khỏi đại đường, nháy mắt đã không thấy bóng người đâu. Nam Thạch Hầu bị hắn làm cho kinh sợ hoảng hồn, nhất thời không kịp phản ứng, vội vàng quay đầu lại nhìn Vương Thụy Vũ, chỉ thấy giờ phút này sắc mặt Vương gia chủ đã chuyển từ trắng thành đen, dường như sắp tới giới hạn bộc phát rồi.
Nam Thạch Hầu thầm thở dài một hơi, nghĩ bụng chuyện hôm nay e rằng không có cách nào cứu vãn nữa rồi. Ông khẽ lắc đầu, quay người nói với Nam Sơn đang quỳ trên mặt đất:
- Tiểu Sơn, nhanh đi gọi Cảnh thiếu gia về, bất luận thế nào cũng phải trông chừng hắn.
Cậu bé mập mạp hơi ngây người rồi vội vàng bò dậy, gật đầu đáp lời thật lớn, sau đó nhanh chân chạy ra ngoài đại đường.
Nam Thạch Hầu lại liếc nhìn Vương Thụy Vũ, thấy sắc mặt ông ta vẫn đen sì như cũ nhưng đã khẽ gật đầu, liền cao giọng nói với những người xung quanh:
- Mọi người, chuyện này không nhỏ, cần bàn bạc kỹ lưỡng thêm. Gia chủ sẽ tự có quyết định, tất nhiên sẽ cho mọi người một tiếng công bằng, bây giờ xin mọi người giải tán trước.
Đám người Vương gia đưa mắt nhìn nhau, nhưng dưới uy thế của Vương Thụy Vũ không ai dám nói thêm gì, đành lần lượt rời khỏi đại đường.
Gọi hạ nhân đưa cáng tới rồi cẩn thận đặt Vương Tông Đức lên, sắc mặt Vương Thụy Chinh đầy vẻ giận dữ không cam lòng, đang định đi theo đại tẩu, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Vương Thụy Vũ từ phía sau:
- Thụy Chinh, ngươi chờ chút.
Vương Thụy Chinh dừng bước, quay đầu lại thấy mọi người trên đại đường đã tản đi hết, trước mắt chỉ có Vương Thụy Vũ và Nam Thạch Hầu đang đứng đó. Ba người mặt đối mặt với nhau, đại đường bỗng nhiên trở nên rất trống trải.
- Còn chuyện gì hả đại ca?
Sắc mặt Vương Thụy Chinh rất khó coi, giọng điệu cũng không hề dễ nghe chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!