Chương 22: Bạn bè (Thượng)\n

Dịch: Nại Hà

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Trong đại đường, gia chủ Vương gia Vương Thụy Vũ ngồi đối diện với Lâm Kinh Vũ và Minh Dương đạo nhân, bên cạnh ông là tâm phúc Nam Thạch Hầu, còn Vương Tông Cảnh thì đứng phía dưới im lặng không nói gì. Về phần Vương Hồng, sau khi dẫn ba người Vương Tông Cảnh tới nơi xong cũng đã lui ra ngoài. Có điều ngay trong cái sân bên ngoài đại đường vẫn có không ít người đứng từ xa nhìn ngó, đám người Nam Sơn cũng ở trong đó.

Lúc này, mặt ai cũng chưa hết vẻ kinh ngạc, đang thấp giọng không ngừng bàn luận chuyện gì đấy, thỉnh thoảng lại ngó vào trong đại đường.

Tên mập Nam Sơn đứng ở ngoài rìa đám đông, trông cao lớn không ít so với ba năm trước, thân hình cũng mập mạp hơn. Lúc này vẻ mặt hắn biến đổi phức tạp nhất, kinh ngạc nhìn về phía bóng người vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đang đứng trong đại đường.

Vẻ mặt Vương Thụy Vũ lúc này cũng hết sức ngạc nhiên. Sau khi nghe Lâm Kinh Vũ kể lại đầu đuôi sự việc, ông ta chăm chú nhìn Vương Tông Cảnh một lúc rồi thở dài đứng dậy, đi tới bên cạnh Vương Tông Cảnh quan sát kỹ thêm một lượt nữa. Chỉ thấy thiếu niên này cao hơn nhiều so với những thiếu niên bình thường khác, tính ra hiện tại cũng chỉ mới mười bốn tuổi là cùng, nhưng đứng trước mặt ông lại cao không kém bao nhiêu cả.

Vương Thụy Vũ vốn xuất thân chi trưởng của Vương gia, đứng hàng cao nhất trong thế hệ của ông, xét theo vai vế trong nhà, Vương Tông Cảnh còn phải gọi ông ta một tiếng đại bá, hai người chính là bác cháu ruột thịt. Chỉ là những năm gần đây con cháu Vương gia rất hưng vượng, bởi vậy ngày trước Vương Thụy Vũ cũng không đặc biệt coi trọng đứa cháu này. Vậy mà qua ba năm, người ông ta tưởng đã chết lại đột nhiên trở về, hơn nữa còn cao lớn thế này, nhưng trong lòng ông vẫn cảm thấy hơi chua xót. Ông dùng sức vỗ vỗ vai Vương Tông Cảnh, vẻ mặt thoáng kích động, gật đầu nói:

"Quay về là tốt rồi, quay về là tốt rồi!"

Nói đoạn, ông quay đầu nhìn sang Nam Thạch Hầu nói:

"Thạch Hầu, chuyện còn lại ngươi cũng nên chú ý chút, sớm sắp xếp ổn thỏa cho Tông Cảnh, mấy năm nay nó đã chịu khổ nhiều rồi."

Nam Thạch Hầu vội vàng gật đầu tuân lệnh, sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng và xúc động. Con trai duy nhất của y Nam Sơn từ bé đến lớn đã thân với vị Cửu thiếu gia của nhà họ Vương này, ngày ngày đều chơi đùa với nhau. Trong đám con cháu của Vương gia, y cũng yêu quý Vương Tông Cảnh nhất. Năm đó sau khi Vương Tông Cảnh xảy ra chuyện, y cũng đã đau buồn một thời gian, giờ thấy Cảnh thiếu gia bình an quay về, trong lòng cảm thấy thật sự rất vui.

Lúc này thấy sự tình đã ổn, Lâm Kinh Vũ luôn tỏ ra hờ hững cũng đứng dậy, nói với Vương Thụy Vũ:

"Vương gia chủ, người cũng đã đưa về, nếu ở đây không còn việc gì nữa, tôi xin cáo từ trước."

Vương Thụy Vũ vội vàng xoay người lại, chắp tay với Lâm Kinh Vũ, nói lời cảm tạ:

"Lần này Tông Cảnh có thể thoát khỏi nguy hiểm đều là công lao của Lâm tiên sư, hậu ân không thể cảm tạ bằng lời, xin cho chúng tôi…"

Lâm Kinh Vũ khẽ mỉm cười ngắt lời: "Gia chủ quá lời rồi, không cần phải như vậy." Đoạn nhìn sang Minh Dương đạo nhân nói:"Sư đệ, rảnh rỗi đến núi Ô Thạch một chuyến, ta có chuyện muốn nói với đệ."

Minh Dương Đạo Nhân cũng đứng dậy đáp: "Vâng."

Lâm Kinh Vũ không nói thêm gì nữa, chỉ gật gật đầu với Vương Thụy Vũ và Nam Thạch Hầu rồi đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Vương Tông Cảnh, chỉ thấy ánh mắt thiếu niên này đang dõi theo mình, không hiểu sao lại có chút quyến luyến, liền mỉm cười nói: "Ta ở trên núi Ô Thạch ngoài thành, nếu cậu rỗi cũng có thể tới chơi."

Cặp mắt Vương Tông Cảnh sáng lên, vội gật mạnh một cái.

Lâm Kinh Vũ khẽ mỉm cười rồi đi thẳng. Trong đại đường, Minh Dương đạo nhân lưu lại trò chuyện cùng Vương Thụy Vũ, còn Nam Thạch Hầu thì bước tới dẫn Vương Tông Cảnh ra ngoài, vừa đi vừa cười nói: "Cảnh thiếu gia đi theo ta, trước tiên ta đưa cậu đi tìm một căn phòng để ở lại, thu xếp ổn thỏa xong sẽ mời cậu một bữa cơm tẩy trần."

Nhìn nụ cười trên mặt Nam Thạch Hầu, Vương Tông Cảnh cảm thấy trong lòng ấm áp, khẽ gật đầu, khóe miệng hơi mấp máy, cũng hé nở một nụ cười. Bên ngoài đại đường, ánh mặt trời rực rỡ, không ít người đứng trong sân khi thấy Vương Tông Cảnh cùng Nam Thạch Hầu đi ra liền xôn xao cả lên.

Nam Thạch Hầu liếc nhìn đám người, lông mày tức thì nhíu lại. Người đứng bên kia có không ít, trừ mấy vị thiếu gia nhà họ Vương ra còn có một đám nha hoàn, gia đinh cũng xúm lại chỉ chỉ trỏ trỏ. Nam Thạch Hầu hừ một tiếng, sắc mặt liền trầm xuống, tiến lên mấy bước trừng mắt nhìn bọn họ, quát: "Tụ tập ở đây nhìn cái gì, không có việc để làm sao?"

Thái độ của y với Vương Tông Cảnh rất hòa ái, nhưng lúc này quát đám hạ nhân một câu, đám người liền im bặt, cúi đầu nhanh chóng rời đi. Chẳng mấy chốc đã tản đi phân nửa, chỉ còn lại Nam Sơn cùng đám con cháu Vương gia là vẫn đứng yên.

Nam Thạch Hầu dẫn Vương Tông Cảnh đi tiếp, tới ngã ba liền rẽ về hướng cái sân đối diện chỗ đám thiếu niên đùa giỡn lúc trước, đồng thời quay đầu lại cười nói: "Cảnh thiếu gia, đi bên này."

Một câu "Cảnh thiếu gia" vừa vang lên, vẻ mặt mấy tên con cháu Vương gia đều chấn động. Tuy lúc trước đã thầm đoán được vài phần, nhưng lần này vừa ra khỏi đại đường lại được Nam quản gia chính miệng chứng thực, cái gã trông như dã nhân kia đúng là Vương Tông Cảnh đã mất tích cách đây ba năm.

Vương Tông Cảnh theo sau lưng Nam Thạch Hầu, lúc đi ngang qua sân ánh mắt hắn quét qua những người đang đứng ở đó. Phần lớn các khuôn mặt ở đây hắn vẫn còn nhớ mang máng, đặc biệt tên Lục thiếu gia đứng đầu, chính là Vương Tông Đức năm đó đã cá cược với hắn. Vẻ mặt Vương Tông Đức cũng khá cổ quái, đứng yên ở đó không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng nhìn tên em họ bất ngờ trở về.

Ánh mắt Vương Tông Cảnh rời khỏi mặt hắn, thản nhiên lướt qua mọi người, cuối cùng dừng trên khuôn mặt tên mập đứng ở rìa đám đông. Cảm giác được ánh mắt Vương Tông Cảnh đang nhìn mình, khóe miệng Nam Sơn khẽ mấp máy, nhưng lại lập tức cúi đầu.

Vương Tông Cảnh nhìn Nam Sơn thật kỹ, sau đó thu ánh mắt lại, cũng không nói bất kỳ lời nào, chỉ lặng lẽ theo sát Nam Thạch Hầu rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!