Trong cửu châu Trung thổ thì Trung Châu đứng đầu, không những diện tích rộng lớn nhất mà còn có dãy núi Thanh Vân danh trấn thiên hạ hùng cứ. Bốn phương tám hướng núi non trập trùng kéo dài hơn trăm vạn dặm, rộng lớn mênh mông ẩn chứa biết bao động tiên đất thánh. Ngoài ra, tám châu còn lại nơi nào cũng sơn thanh thủy tú, phì nhiêu màu mỡ. Trong đó U Châu ở kế bên Nam Cương là nơi tiếp giáp với dãy Thập Vạn Đại Sơn nổi tiếng.
Trong hạo kiếp Thú Thần năm xưa, đây là nơi đầu tiên bị yêu thú công kích, cũng là nơi chịu nhiều thương tổn nặng nề nhất. Thậm chí cho đến bây giờ, những người may mắn sống sót sau đại họa vẫn không kìm được lo lắng hoảng sợ mỗi khi nhìn về mảng sương mù huyền bí bao phủ chỗ sâu trong dãy Thập Vạn Đại Sơn.
Thập Vạn Đại Sơn vốn là một dãy núi hiểm trở rộng lớn vô cùng, rừng rậm dày đặc nhấp nhô kéo dài như vô biên vô tận, chướng khí độc vật trùng trùng cùng với hàng loạt yêu thú hung bạo từ thời nguyên thủy biến nơi đây trở thành một vùng ranh giới chia cắt Bắc Nam. Xưa nay U Châu là nơi có dân cư thưa thớt nhất trong cửu châu, sau khi trải qua hạo kiếp Thú Thần lại càng trở nên hoang vắng, nếu không phải là mười phần mất chín thì cũng mất đến sáu bảy phần, tổn thất vô cùng thảm trọng.
Đặc biệt tại phía nam U Châu, khu vực tiếp giáp với dãy Thập Vạn Đại Sơn lúc này lại càng hoang vu. Dù Thú Thần chết, loạn yêu thú cũng đã sớm được dẹp yên, nhưng sâu trong dãy Thập Vạn Đại Sơn vẫn còn không ít yêu thú lọt lưới, thỉnh thoảng chạy ra ngoài tấn công đe dọa mạng người. Những yêu thú này đều là loại hung ác cường hoành, mạnh mẽ vượt xa sức chịu đựng của người thường, chỉ những người tu đạo mới có thể hàng phục. Thế nên nhiều người sống qua bao thế hệ trên mảnh đất này, nếu không chết trong trận hạo kiếp xưa thì cũng sẽ rời bỏ nơi đây. Số ít còn lại vì hoài niệm mảnh đất quê cha đất tổ không muốn rời đi, sau hạo kiếp phải dời nhà vào một số thành trì mới xây dựng lại, dựa vào tường thành kiên cố bảo vệ để tránh sự uy hiếp từ yêu thú.
Phía Tây Nam của U Châu, trong dãy Thập Vạn Đại Sơn trập trùng kéo dài có một ngọn núi cao lớn hiểm trở, được người dân bản địa gọi là núi Đại Hoang. Nguồn gốc cái tên này đã sớm không thể nào khảo chứng, tuy có một chữ "Hoang" nhưng núi Đại Hoang lại không hề hoang vu như tên gọi. Rừng rậm nguyên sinh bao phủ ngọn núi, sinh cơ bừng bừng, chỉ là quanh năm bị chướng khí sương mù bao phủ, lại có không ít yêu thú vô cùng hung hãn còn sót lại sau hạo kiếp Thú Thần xưa, làm cho ngay cả người dân bản địa cũng không dám đến gần.
Cách chân núi Đại Hoang khoảng hai mươi dặm là một tòa thành trì vững chãi, tường thành hùng vĩ kiên cố, gọi là thành Long Hồ. Hiện giờ quanh phạm vi U Châu, trong những thế lực tu chân mới khôi phục lại sau này thì Long Hồ Vương gia là một thế lực không thể coi thường.
Long Hồ Vương gia là một thế gia tu chân mới nổi, hơn nữa thành Long Hồ này chính là nền tảng của bọn họ, dĩ nhiên càng được chú tâm phát triển. Tuy đến hôm nay vẫn chưa dám gọi hai chữ "hùng thành" nhưng cũng đã mang đôi chút dáng dấp, nơi ở của tầng lớp cao tầng nhà họ Vương nơi đây trông như một thành lũy thu nhỏ, chiếm tới một phần ba diện tích tòa thành.
o0o
Một ngày trời trong nắng ấm, tại tòa hoa viên bên trong Vương Gia Bảo, cỏ non xanh biếc, hoa khẽ rung rinh, bướm vàng thi nhau nhảy múa, quả thực là cảnh xuân tươi đẹp. Một dòng nước xanh biếc uốn lượn chảy xuôi qua hòn non bộ, trong vắt đến tận đáy. Trong làn nước, nhiều viên đá nhỏ trơn láng nằm rải rác mang màu sắc trắng đen trông vô cùng bắt mắt.
Nước chảy róc rách phản chiếu bóng cây trong khu vườn cùng đình đài lầu các tạo nên một vẻ u tĩnh kì lạ.
Một tiếng cười thanh thúy nhẹ nhàng từ bên trong tòa tiểu đình lục giác cạnh dòng nước vọng tới. Dưới mái đình cong cong treo một cái chuông làm bằng thủy tinh, nhẹ nhàng đung đưa trong gió, du dương hòa với tiếng cười kia tạo nên một thanh âm êm dịu lan tỏa mãi đến tận xa.
- Tiểu đệ, đệ lại vẽ sai rồi.., cần phải vẽ như thế này này…
Một cậu bé trông khoảng mười một mười hai tuổi đang ngồi bên trong đình các, tay phải cầm bút, băn khoăn nhìn đồ hình như chữ viết trên tờ giấy trắng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ. Đứng sau lưng cậu là một vị thiếu nữ thanh lệ, trông khoảng mười sáu tuổi, nét mặt hiền hòa mang theo chút tiếu ý, cúi người xuống cầm tay phải cậu bé bắt đầu chậm rãi tô lại từng nét bút.
- Tờ Âm Hỏa phù này tổng cộng có bảy nét, mười một chỗ đảo bút, không thể sai lệch dù chỉ một nét, bằng không phù trận vẽ ra sẽ chẳng có tí tác dụng nào đâu. Ừ, vẽ đúng rồi!
Thiếu nữ nắm tay cậu bé chầm chậm vẽ ra một phù văn kì dị, phía dưới thì to ra rồi nhọn dần lên phía trên, tựa như đốm lửa nhỏ đang bùng cháy.
Lọn tóc mềm mại từ bên tai buông xuống nhẹ nhàng cọ vào mặt mặt cậu bé, một hương thơm thoang thoảng phảng phất từ thân thể thiếu nữ đứng sau truyền đến.
Trong lòng cậu bé thoáng rung động, buông lỏng bút lông trong tay ra, thân thể hơi không tự chủ ngả về phía sau, ai ngờ vừa động thì trên đầu đã cảm thấy tê rần. Ót bị thiếu nữ gõ nhẹ một cái, theo đó là tiếng hờn trách:
- Nhóc heo, đệ làm cái gì thế?
Cậu bé giận dữ, lập tức quay mặt lại nói:
- Từ đầu đến chân, đệ có chỗ nào giống heo chứ…, tỷ nói rõ ra thử xem!
- Khi còn bé, đệ trắng trắng mập mập giống như con heo con vậy.
- …Chuyện này đã qua bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ tỷ định nhớ mãi không quên à?
Thiếu nữ khẽ mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, ánh mắt trong như nước nhìn ra ngoài tiểu đình. Một cơn gió nhẹ thổi qua làm mặt nước khẽ xao động, vài chiếc lá rụng xuống nổi trên mặt nước, theo sóng nhấp nhô.
- Bởi vì bây giờ đệ là đệ đệ duy nhất của ta…
Nàng thở dài, nhẹ nhàng kéo cậu bé đến bên mình, khẽ vuốt tóc cậu, trầm mặc một hồi rồi thấp giọng nói:
- Cha mẹ mất sớm, sau này khi tỷ ra ngoài, đệ phải ngoan ngoãn chứ đừng nghịch ngợm ngang bướng nữa nghe không. Đây là thuật phù lục, kỳ học gia truyền của nhà họ Vương chúng ta. Long Hồ Vương gia có được ngày hôm nay cũng là dựa vào thuật phù lục này, vậy nên ngày thường đệ phải chú tâm học tập, đừng có lười biếng nữa.
Cậu bé thành thật gật đầu, đôi mắt khẽ đảo vài lần rồi hỏi:
- Tỷ tỷ, Thanh Vân Môn cách chỗ này xa không?
Thiếu nữ nghĩ ngợi một lúc rồi trả lời:
- Rất xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!