Dịch: AlfaRomeo™
Biên: Summer Rose
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Trảm Long Kiếm ngân lên nhè nhẹ, ánh sáng xanh nhấp nháy trong đêm vô cùng rực rỡ, từng tia từng tia lập lòe, ngay cả gương mặt của Thương Tùng đứng trước Lâm Kinh Vũ cũng bị rọi thành màu xanh lục.
Thương Tùng lạnh lùng nhìn Lâm Kinh Vũ, tiếp theo chuyển ánh mắt xuống Trảm Long Kiếm, cuối cùng chậm rãi hướng về phía người đã từng là đệ tử của mình. Sau đó, y khẽ bật cười, thanh âm nửa như buồn bã, nửa như hân hoan: "Quả nhiên ngươi đã không làm ta thất vọng."
Lâm Kinh Vũ không rời mắt khỏi y dù chỉ một khắc, cơ thịt trên quai hàm khẽ giật giật.
Vương Tông Cảnh tuy lui sang một bên nhưng vẫn nghe rõ lời nói của cả hai, nhất thời giật mình mở to mắt, ngẩn ngơ nhìn hai người đang đứng đấy.
Lâm Kinh Vũ trầm mặc giây lát, hít một hơi thật sâu rồi liếc sang Thương Tùng nói: " Ông trở về Thanh Vân với ta."
Khóe miệng Thương Tùng bỗng nhích lên, trên mặt lộ ra vẻ như cười mà không phải cười, có điều trong nụ cười giống như giễu cợt đó tựa hồ phảng phất chút u buồn. Sau đó, hắn thản nhiên nói: " Trở về để làm gì?"
Trảm Long Kiếm bỗng phát ra một tiếng trong trẻo nhè nhẹ. Ánh sáng xanh đột nhiên bùng lên rồi lại giảm xuống, giống như một con rồng giận dữ đang ngạo nghễ nhìn khắp thiên hạ, chỉ là bàn tay cầm kiếm kia vẫn kiên định trong luồng sáng âm u. Lâm Kinh Vũ ngước mắt nhìn y, nhìn rất chăm chú, thấy trên gương mặt ấy đầy những nếp nhăn, tóc mai hai bên không biết đã lốm đốm bạc từ lúc nào.
"Hãy cùng ta quay về Thanh Vân. "
Hắn cắn răng lặp lại từng chữ, tựa hồ mỗi chữ đều phải dùng hết sức để nói ra, vô cùng khó nhọc.
Ánh mắt của Thương Tùng thoáng hiện vẻ thương cảm, nhưng sau đó lập tức tan biến như mây khói. Y cười lạnh một tiếng, nói: " Nếu Đạo Huyền còn sống ta có thể không phản đối. Nhưng hôm nay ngươi kêu ta trở về, chẳng phải muốn ta cúi đầu trước tên nhóc con Tiêu Dật Tài xin tha tội đấy chứ?"
Lâm Kinh Vũ sắc mặt biến đổi, tựa như kích động lại xen lẫn vài phần thống khổ. Thương Tùng lắc đầu, nói: " Thôi bỏ đi, năm đó khi ta phản bội Thanh Vân sớm đã biết là không thể quay lại được nữa rồi."
Lâm Kinh Vũ im lặng, thần sắc cũng dần dần bĩnh tĩnh trở lại. Một lúc sau hắn bỗng nói: " Tông Cảnh, ngươi hãy tránh sang tòa tế đàn trên kia một lát."
Vương Tông Cảnh giật mình kinh hãi, tuy trong lòng đang thầm hoài nghi về mối quan hệ giữa hai người này, nhưng thấy bầu không khí nơi đây đang dần trở nên căng thẳng nên cũng không dám tiếp tục ở lại nữa, lập tức gật đầu vâng lời. Hắn bước thật nhanh lên những bậc thang, chạy vào bên trong căn phòng lớn trên đài cao.
Thương Tùng liếc nhìn bóng lưng Vương Tông Cảnh, khẽ cười nhạt nói: " Ngươi cũng nhận ra sao?"
Lâm Kinh Vũ hừ một tiếng, sắc mặt đã trở nên lạnh lùng, chậm rãi giơ Trảm Long Kiếm trong tay lên. Kiếm quang xanh biếc tựa như một con quái thú vừa tỉnh giấc, bắt đầu từng chút từng chút lan rộng ra khắp bốn phía.
Gió đêm chợt nổi lên, tiếng rít gào càng lúc càng nhanh tạo thành một vòng xoáy vô hình quét tan bụi đất, bao bọc lấy hai người rồi phát ra tiếng rít giận dữ.
Thương Tùng khẽ nheo nheo mắt, râu tóc phiêu động trong gió. Y nhìn Lâm Kinh Vũ đang chìm trong kiếm quang xanh biếc chói mắt, vạt áo tung bay, tựa như một con rồng giận dữ đang từ từ tỉnh giấc, trong vẻ tiêu sái lại có mấy phần ngạo nghễ coi thường thế gian, mơ hồ trùng khít với với một hình bóng sâu thẳm trong kí ức.
" Giống thật" . Y phát ra một thanh âm mà không ai có thể nghe rõ, giống như đang khẽ nói với một hình ảnh từ lâu chỉ còn tồn tại trong tâm trí của chính mình. Sau đó, y ngẩng đầu vung kiếm, thanh quang lấp lánh, kiếm khí vạn đạo, đường hoàng mà mạnh mẽ, làm nổi bật lên thân hình cao lớn của y, thậm chí cũng không hề có chút khí tức ma quỷ nào. Đúng là chân pháp ngàn năm danh chấn thiên hạ của Thanh Vân Môn.
Đồng tử Lâm Kinh Vũ thoáng co lại trong ánh kiếm xanh biếc, hắn hừ lạnh một tiếng.
Kiếm quang xanh lục của hai bên càng lúc càng mạnh, chiếu sáng cả khu di tích tối tăm rồi bắt đầu từ từ sáp lại gần.
Gió mỗi lúc một lớn.
Lúc Vương Tông Cảnh bước vào căn phòng lớn trên bệ đá liền cảm thấy xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh trở lại, đồng thời trước mắt tối sầm. Đêm xuống, nơi này đưa tay không thể thấy được năm ngón, hắn cũng không rõ tình hình trong phòng, nhất thời càng không dám đi lung tung. Nhưng Lâm Kinh Vũ đã kêu hắn tránh vào đây có lẽ cũng đã từng kiểm tra qua thấy không có gì nguy hiểm, chỉ là chỗ này có thể có liên quan đến Ma giáo năm xưa nên chắc cũng không phải chỗ tốt lành gì.
Nghĩ vậy, Vương Tông Cảnh liền dứt khoát đứng ngay trước cửa, không tiến sâu vào bên trong nữa. Một lúc sau, ánh mắt đã thích nghi được với bóng tối trong phòng, mơ hồ nhìn thấy sâu trong khoảng tối có bóng dáng của một vài cái bàn bệ, tượng đá. Nhưng chúng quả thật rất mờ ảo, Vương Tông Cảnh cũng không có ý định đến đó xem xét.
Lúc này tâm tư của hắn hoàn toàn đặt ở hai người bên ngoài. Kẻ thần bí tất nhiên là khỏi cần phải nói, nhưng vị Lâm Kinh Vũ Thanh Vân Môn kia xem ra cũng là tu sĩ vô cùng lợi hại, nhưng mà theo lời bọn họ vừa nói, chẳng phải trước đây hai người đã từng là thầy trò sao?
Đầu óc Vương Tông Cảnh nhất thời có chút hỗn loạn. Trong lúc hoang mang chợt thấy mặt đất bằng đá cứng dưới chân bỗng nhiên chấn động mạnh, đồng thời một tiếng rít sắc nhọn đột ngột vang lên bên ngoài phòng, giống như một mũi tên sắc bén vừa rời cung, một đi không trở lại.
Do bất ngờ không kịp đề phòng, Vương Tông Cảnh lảo đảo suýt ngã, may là thân thủ của hắn vô cùng nhanh nhẹn, nhanh chóng ổn định thân thể rồi vội vàng chạy đến chỗ cửa lớn chộp lấy cảnh cửa, lén lút thò đầu nhìn ra bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!