Chương 189: U Cốc (hạ)

Bàn Cổ Đại Điện vốn là thần địa bảo tọa giữa thiên nhiên, tồn tại xuyên suốt chiều dài lịch sử ngàn vạn năm. Tại mỗi thời kỳ nhất định lại xuất hiện, phàm người có duyên số mới có cơ hội phát hiện. Cơ duyên xảo hợp không công tự nhiên thành. Tuy nhiên, lần này mọi sự bất đồng, số lượng "người có cơ duyên" thật sự quá đông, trên dưới không kém tám ngàn người.

Đối mặt với Vương Tông Cảnh là hai cánh cổng đá đã mở ra phần nào. Cánh cổng có thể phân ra làm ba phần chính. Phần trên là họa tiết vân vụ như những đám mây trắng giữa nền trời xanh. Phần giữa là một nhân ảnh bình tĩnh đứng giữa đất trời, hai tay chắp sau lưng thưởng thức vạn vật. Phần dưới nét khắc mờ ảo, có lẽ đã bị phai mờ dần theo thời gian.

Vương Tông Cảnh lặng lẽ ngắm nhìn họa tiết trên cánh cổng đá. Những chi tiết trên đó mặc dù được khắc hoa công phu, nhưng cũng không đến nỗi đặc biệt. Hắn nhìn hồi lâu cũng không thấy gì hơn. Khẽ mím môi, hắn nghĩ:

"Ấn tượng ban đầu về Bàn Cổ Đại Điện quả thực khác rất xa. Thực sự nghĩ không thông. Nhưng không thể đánh giá mọi việc qua vẻ bề ngoài được. Nhiệm vụ lần này cực kỳ quan trọng, ta không nên phụ sự kỳ vọng của Người được".

Bóng dáng Vương Tông Cảnh từ từ biến mất trong Bàn Cổ Đại Điện. Tiếng gió, cánh rừng xào xạc thổi quanh…

Những hàng cây lúc im lặng, lúc lại đung đưa rầm rì trong gió. Giấu vết của người tụ họp đông đảo trước đây giờ đã tan biến. Sau tất cả, cảnh vật lại trở về vẻ đẹp tự nhiên vốn có của nó.

Trương Tiểu Phàm bước ra từ sâm lâm, ánh mắt nhìn theo hướng mà Tông Cảnh đã đi, gật nhẹ đầu: "Thằng bé đó…đã lớn cả rồi…không biết được phái đến đây với mục đích gì? Tiêu Dật Tài ngươi lại tính toán nữa rồi. Thật là…" Trương Tiểu Phàm lặng lẽ thở dài.

"Không biết cánh cổng đá có gì đặc biệt mà khiến cho nó phải chú ý lâu như vậy."

Trương Tiểu Phàm bắt đầu chuyển ánh mắt lên hai cánh cổng đá, bình tĩnh đánh giá chúng. Ngắm nhìn hồi lâu vẫn chỉ là những nét khắc họa đó, tĩnh lặng không thay đổi.

"Đây vốn chỉ là hai cánh cổng bên ngoài đại điện, cũng đến lúc phải vào rồi!"

Nghĩ đoạn Trương Tiểu Phàm sải bước tiến vào Đại Điện. Bước chân đều đặn từng bước một, khoảng cách giữa Tiểu Phàm và cánh cổng ngày một gần lại. Xa xa, những chiếc lá rụng, khúc cây khô, đám cỏ mục nằm phơi mình bình yên trên mặt đất.

Như có như không tường luồng không khí di động, đám cỏ cây bất chợt bị khuấy động, từ từ dâng lên giữa không trung. Sức ép vô hình như từ đó mà sinh ra!

Càng tiến sâu áp lực phản chấn càng mạnh!

Trương Tiêu Phàm nhất thời kinh ngạc, bước chân tạm thời chậm lại trong chốc lát. Ở đây vốn dĩ không nên có ai có tu vi cao như vậy.

Trương Tiểu Phàm thở nhẹ ra một hơi, hơi nghiêng đầu phía sau rồi nói:

"Các vị đã đến, nếu không ngại, cũng nên ra đây đàm đạo một chút." Ngữ khí nói ra hết sinh bình phàm, nhưng tu vi ẩn chứa bên trong như thái sơn áp đỉnh, đối phương không thể không vâng lời!

"Kít kít…chịt chịt… Bị phát hiện rồi, tức chết, tức chết ta…", giọng nói thé thé hết sức khó nghe, nửa như tiếng dơi, nửa như tiếng chuột của ai đó vang lên.

"Hừ hừ…Bức Diện Thử, người câm miệng lại cho ta. Đừng làm mất mặt chúng ta trước mặt tân tông chủ…", giọng nói đầy nóng nảy của một người khác cắt ngang lời.

"Kít kít…chịt chịt… Phó tông chủ còn chưa cất lời, con chó nuôi Yên Khinh Cuồng người lại tức giận cái gì…Phó tông chủ người phải làm chủ cho bổn đại gia này đấy". Nói đoạn đôi mắt ti hi như chuột của hắn nhìn về phía nam nhân trạc chừng ba mươi đứng giữa đoàn người.

"Ngươi, ngươi…"người kia nộ hỏa dâng lên chưa kịp phản bác thì giọng nam nhân kia nhẹ nhàng cắt lời "Được rồi. Im lặng nào."

Nhóm người lần lượt xuất hiện, trên dưới khoảng chừng hai mươi người. Nam nhân đứng giữa, hai mắt tinh túy thâm sâu, càng nhìn càng có vài phần khí chất giống Vạn Nhân Vãng năm xưa! Dưa vào vị thế và sự kính trọng của những người xung quanh, đây có lẽ là Phó Tông Chủ mà Bức Diện Thử nói tới.

Bức Diện Thử giọng nói luôn cực kỳ khó nghe, lúc lên cao the thé như tiếng chuột, lúc xuống thấp lại oành oành như tiếng dơi. Nếu so với tiếng xoong chảo va đập vào nhau còn khó nghe hơn vài phần! Có điều nếu "nghe tiếng mà bắt hình dong" thì lại là đánh giá thấp hắn!

Ít ra tiếng của hắn nghe ra vẫn còn là ngôn ngữ của nhân loại, bộ dáng của hắn lại không được như vậy. Để miêu tả ngắn gọn thì có thể dùng vài từ như sau: mặt chuột, cổ ngỗng, thân dơi. Thiếu đôi cánh nữa là hắn có thể bay rồi!

Nói tóm lại, tức là cơ thể hắn hết sức mất cân đối, nhưng bù lại hắn có sự tự tin vô hạn, rằng mình chính là một mỹ nam. Rằng mọi người vẫn chưa thấy hết, khi hiểu được "vẻ đẹp" thì thiên hạ mỹ nữ tất cả sẽ đổ rạp dưới chân mình.

Có lẽ ngay cả Dã Cẩu cũng có thể làm mỹ nam thần nếu đem ra so với Bức Diện Thử!

Đối lập với Bức Diện Thử chính là Yến Khinh Cuồng, thiếu niên trạc mười lăm, mười sáu tuổi. Mặt vuông đầy uy vũ, cặp lông mày rậm rạp, diện mạo bức thế, nóng nảy vô cùng. Thông qua sự tình có thể thấy mối quan hệ giữa hai người là vô cùng không tốt.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!