Chương 188: U cốc (1)

"Đã đến lúc rồi", Trương Tiểu Phàm thở nhẹ ra rồi nghiêng người, đặt chân lên pháp bảo Phệ Hồn, chuẩn bị bay đi.

Tiểu Đỉnh không nhịn được, hét lên: "Cha đi cẩn thận, nhớ mang…Ái dà…cái con chó này, sủa cái gì mà sủa…ồn chết đi được…Cha nhớ…Ngươi có im đi không…Dám át cả tiếng của tiểu gia ta…". Tiếng nói không dứt của tiểu Đỉnh và tiếng sủa liên tràng của Đại Hoàng hòa vào nhau. Ba Nhạc đứng một bên, hết sức bối rối, hết nhìn qua bên trái xem cảnh bực tức của tiểu Đỉnh, lại nhìn sang bên phải xem Đại Hoàng sủa vang. Cậu muốn ngăn cản nhưng xem ra không thể rồi.

Trương Tiểu Phàm ngoảnh mặt nhìn thê tử của mình lần cuối, mỉm cười, rồi gật đầu tỏ ý không nên quá lo lắng. Rồi lại nhìn đến Tiểu Đỉnh, ánh mắt tràn ngập tình thương, khe khẽ lắc đầu "vẫn là một đứa trẻ thôi".

Hắn đi lần này, mục đích là giúp Tiểu Bạch một việc . Nàng đã vì hắn mà hao tâm rất nhiên, lần nay giúp đỡ là chuyện đương nhiên. Nhưng tại sao nàng lại không trực tiếp thực hiên, mà phải nhờ cậy hắn? Vài ý nghĩ thoáng qua trong tâm trí. Hồ tộc ngày một suy yếu, huyết thống ngày một hỗn tạp. Theo như lời tiểu Bạch thì tương lai đã rất đen tối…

Bên dưới, cảnh vật dưới chân vun vút trôi đi, núi sông liền một mạch. Bầu trời Lương châu bỗng trở nên ảm đạm vô thường, gió rít lên từng cơn, mưa lất phất rơi. Cảnh người ly biệt thật ảm đảm não nề…

Sau tiếng gió rít gào, hình bóng ai đã luôn khác ghi trong lòng, mãi không thể quên?

Tiếng chuông đâu đó ngân vang, đing đang, đing đang từng hồi. Âm thanh xa xôi. Có lẽ đó là tiếng chuông chiều báo canh đã hết một ngày.

Ai đó còn nhớ hay đã quên… Một kiếm hủy thiên…Một kiếm sinh tử…Tiếng chuông vang lên…Lời chú ngâm dài… Máu và nước mắt…Đau khổ và tuyệt vọng… Bích Dao, ta xin lỗi…

Hình bóng đó cứ xa dần, xa mãi. Đêm tối đang dần kéo đến…

Lục Tuyết Kỳ bất chợt thở dài.

"Chàng đã đi rồi. Chàng có thể trở về an toàn không? Lần này thực sự rất hung hiểm". Hình ảnh hỗn chiến của Hắc Thủy Huyền Xà cùng Hoàng Điểu lại ùa về, nếu lúc ấy chàng không nề nguy hiểm, sẵng sàng hy sinh bản thân thì có lẽ…mọi chuyện đã khác. Khuôn mặt người con gái băng sương bất ngờ để lộ ra vẻ suy tư, buồn bã không nói nên lời. Nàng dần chìm vào trầm tư.

Trong bóng tối bao trùm, một tia lửa như có như không chợt bùng lên, báo hiệu cho một sự khởi đầu mới…

"Hắn ta rốt cuộc cũng vào rồi", một giọng nói âm u cât lên từ đâu đó trong cánh rừng Lương Châu.

"Xin phó tông chủ ra hiệu lệnh", giọng một nữ nhân băng lãnh cất lên. Những âm thoạt sột soạt đồng loạt vang lên, báo hiệu không ít người đang tập trung tại đây, và tất cả rất có thể đều là cao thủ.

"Tới lúc rồi, ta cũng vào thôi, mọi chuyện cứ y như kế hoạch mà tiến hành." Giọng một nam nhân trạc chừng 30 vang lên. Trong đêm tối, không ai nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt của nam nhân đó. Chỉ có ánh mắt hắn sáng rực, đầy mưu trí, như xuyên thủng màn đểm mà ra. Chỉ có thể kết luận một điều, tu vi của người này cực cao, giơ tay nhấc chân có thể khuấy động một phương…

Tại một nơi khác, một người nhìn ba phần giống quỷ, giọng nói khàn đặc tự thuật với bản thân: "Lần này, ta nhất định phải đoạt được vật ấy. Thần cản giết thần, phật cản sát phật!!!" "Quỷ vương, vì ngươi mà ta phải chịu đau đớn kinh khủng đến nhường này, nhưng cũng nhờ ngươi mà công lực của ta đã tinh tiến…Khặc khặc khặc! Tu la huyết quả thật thần diệu…". "Đạo Huyền Lão tặc, lần sau gặp lại ta nhất định đánh bại người, giết chết ngươi, trả lại công lý cho sư huynh ta".

Tiêu Dật Tài chắp tay sau lung, lẳng lặng nhìn sắc trời. Tăng Thư Thư và Minh Dương đạo nhân im lặng đứng hai bên …

….

Ở nơi khác, Kim Bình Nhi thở nhẹ ra rồi phi thân tiến vào.

Hai nhân vật thuộc Long Thần Điện không bỏ phí thời gian, cũng tranh thủ tiến vào. Thấp thoáng đâu đó là dàn cao thủ của Bồng Lai Tiên Tông …

Trong đêm tối, rất nhiều cao thủ thần bí cũng đang lần lượt tiến vào, sức hấp dẫn của bảo tàng ngàn năm có một quả thực quả lớn!

Tiểu Đỉnh bên cạnh, nét bực tức lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, giờ lại mải mê đùa giỡn với tiểu Hoàng cùng tiểu Hôi. Tiếng cười nói vui tai của con nít cùng tiếng chí chí và gâu gâu vang lên không ngừng. Ba Nhạc nhất thời ngẩn ra không biết nói gì cho phải.

"Ngươi thật không có lo a?"

"Đương nhiên là không."

"Dưới kia giờ rất hỗn loạn, chẳng lẽ một chút lo lắng cũng không có?"

"Dĩ nhiên rồi, cha ta rất lợi hại!" " Thực ra là lợi hại nhất". "Cha ta là thiên hạ vô địch, cái thể vô song, ha ha ha" Tiểu Đỉnh cười hết sức vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!