Trên một sườn núi cao cách Thiên Linh Cốc khá xa, Trương Tiểu Đỉnh ghé sát vào một tảng đá lớn, thò đầu ra nhìn về phía Thiên Linh Cốc, nhìn một màn ánh sáng chói lọi kia, con mắt nó nhất thời có chút trợn trừng.
Một lát sau, từ bên cạnh tảng đá lại có thêm một cái đầu lớn đầy lông lá, trong miệng phát ra tiếng rên ư ử, chen đến cạnh đầu nó, xem ra Đại Hoàng cũng muốn chạy tới xem náo nhiệt. Tiểu Đỉnh cũng không quay đầu lại, khẽ vươn tay đẩy đầu con chó ra, trong miệng lẩm bẩm: "Đừng làm rộn, tao còn chưa xem đủ đây này." Đại Hoàng chờ trong chốc lát, lại chen tới, Tiểu Đỉnh dùng bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ đầu nó, rồi lại đẩy ra.
Lại qua chốc lát, đầu chó lại đến, lại bị đẩy ra.
Một lát sau, lại đẩy ra.
Lại đẩy ra…
Lại đẩy ra…
"Ắt xì…!" Một tiếng hắt hơi từ phía sau truyền đến, Tiểu Đỉnh nhìn lại, chỉ thấy Ba Nhạc đang nép mình vào tảng đá để tránh gió, toàn thân co rúc một chỗ, sắc mặt xanh trắng lạnh run, xem ra sắp không chịu nổi rồi.
Bọn chúng tuy là ngồi trên sườn núi, nhưng ngọn sơn phong này vốn cực cao, cho dù là sườn núi cũng không thấp hơn là bao so với Thiên Linh Cốc kia, hơn nữa lại đứng tại nơi đầu gió, gió lạnh thấu xương. Nguyên lai lúc vừa mới tới còn chưa có cảm giác gì, kết quả chờ đợi một hồi, Ba Nhạc liền cảm giác toàn thân phát lạnh, có chút chịu đựng không được.
So với nó, bộ dáng Tiểu Đỉnh lại hoàn toàn bất đồng, trên người ăn mặc rõ ràng đơn giản hơn Ba Nhạc nhiều, nhưng đối với khí lạnh bên ngoài dường như không hề phát giác, bò lên bò xuống cho dù là đứng trên cao ngắm phong cảnh cũng không có nửa điểm không khỏe, khiến cho Ba Nhạc càng thêm phiền muộn.
Tuy vẫn còn có chút lưu luyến màn kỳ cảnh phía chân trời, Tiểu Đỉnh đúng là vẫn còn chút nghĩa khí, thấy Ba Nhạc mặt mũi tràn đầy sầu khổ, bộ dáng như sắp đông lạnh, liền từ trên tảng đá nhảy xuống, chạy đến bên người Ba Nhạc. Mà ở phía sau hắn, thấy Tiểu Đỉnh cuối cùng cũng nhảy xuống, Đại Hoàng lập tức vui mừng quá đỗi, nhảy phốc một cái liền chiếm cứ vị trí tốt nhất, hớn hở há mõm nhìn bầu trời phía xa, đầu lưỡi duỗi ra một nửa, hướng về phiến hào quang sáng ngời không chút rời mắt.
Về phần gió lạnh thấu xương? Cái này Đại Hoàng nhà ta không thèm để ý!
"Ngươi không sao chứ?" Tiểu Đỉnh ngồi chồm hổm bên cạnh Ba Nhạc lúc này đã co lại thành một đoàn, nhìn hình dạng của nó, gãi gãi sau gáy, hơi thêm vài phần nghi hoặc, hỏi: "Rất lạnh phải không?"
"Phế, nói nhảm!" Ba Nhạc trừng mắt liếc nó một cái, tức giận nói: "Đương nhiên lạnh, bộ ngươi không lạnh sao?"
"Ta không lạnh a." Tiểu Đỉnh đương nhiên nói.
Ba Nhạc ngây ngốc một chút, cao thấp đánh giá tên đồng bọn của mình một phen, rồi quay đầu đi không nhìn nó nữa.
Tiểu Đỉnh nghiêng đầu, lập tức nói: "Ngươi chờ một chút a, ta đem quần áo cho ngươi là tốt rồi."
Ba Nhạc khẽ giật mình, lại thấy Tiểu Đỉnh đưa tay lên cúc áo, nhìn bộ dáng như muốn cởi ra, tình nguyện chính mình chịu trần chuồng cũng phải đem bộ y phục duy nhất cho nó mặc, lập tức cảm động vô cùng, đồng thời trong lòng cũng không khỏi khẩn trương, nhất thời đã quên hết cái lạnh, vội vàng vươn tay giữ chặt Tiểu Đỉnh, lắc đầu nói: "Đừng cởi a, quần áo ngươi vốn không nhiều lắm, vạn nhất ngươi bị đông lạnh thì làm sao bây giờ?"
Tiểu Đỉnh nhìn nó, trong mắt hình như có một phần mê hoặc, lập tức cười nói: "Không có việc gì, ta không lạnh a."
Ba Nhạc: "Được rồi, dù sao ta cũng sẽ không mặc y phục của ngươi." Nói xong hờn dỗi trở lại chỗ ngồi.
Tiểu Đỉnh có chút hồ đồ, nhìn Ba Nhạc vẫn đang phát run từng cơn, nhất thời không biết làm sao, bất quá may là từ trước đến nay nó vốn cực kỳ thông minh, tròng mắt quay tròn đảo qua một vòng, lập tức rơi xuống tảng đá ngoài kia, thấy Đại Hoàng đang hưng phấn ngồi trên đó xem náo nhiệt, bộ dáng khoái chí cực kỳ, lập tức hai mắt tỏa sáng.
"Đại Hoàng, tới đây!"
Đại Hoàng quay đầu lại hướng phía dưới tảng đá nhìn thoáng qua, chỉ thấy Tiểu Đỉnh không ngừng ngoắc tay, mắt chó đảo một phen, lắc lắc đầu không muốn trở về.
Tiểu Đỉnh vừa trừng mắt, vừa chạy tới một tay nắm chặt cái đuôi của Đại Hoàng, dùng sức kéo xuống, trong miệng hừ hừ nói: "Thối cẩu, bảo ngươi xuống mà dám không nghe, muốn tạo phản a?!!"
Đại Hoàng cũng không để ý tới nó, hai cái chân trước khoác lên trên tảng đá, cái cằm áp xuống, mê mẩn nhìn ánh sáng chói lọi biến ảo không ngừng nơi bầu trời phương xa, trong đôi cẩu nhãn hào quang chớp động, tràn ngập mơ mộng ngắm nhìn tinh không đến phát ngốc.
Tiểu Đỉnh lôi kéo cả buổi, Đại Hoàng vẫn không nhúc nhích.
Đến cuối cùng Tiểu Đỉnh cũng là bất đắc dĩ, thở phì phò đứng dậy, trong miệng hừ hừ mắng vài câu, nhấc chân dùng sức hướng mông đít Đại Hoàng đá một cú thật mạnh, không ngờ Đại Hoàng chỉ khẽ vẫy vẫy đuôi, thân thể cao lớn vẫn bám riết trên tảng đá, Tiểu Đỉnh một cước không có tác dụng, đã thế còn lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống, tức giận đến oa oa gọi bậy hai tiếng, thiếu chút nữa nhặt vài hòn đá ném qua.
Bất quá Đại Hoàng bám trên tảng đá vẫn giả vờ giả vịt nhìn lên thiên không, Tiểu Đỉnh trầm ngâm một lát, hắc hắc cười lạnh hai tiếng, Ba Nhạc bên cạnh nhìn một người một chó tranh chấp đang há hốc mồm, bỗng nhiên trông thấy trên mặt Tiểu Đỉnh lộ ra sát khí, trong nội tâm lộp bộp một trận, nghĩ thầm hẳn là Tiểu Đỉnh muốn sử dụng tuyệt chiêu gì sao?
Chỉ thấy Tiểu Đỉnh sắc mặt trang nghiêm, quả nhiên khí độ cùng vừa rồi bất đồng, tay phải khẽ động, lại thò vào trong cái túi vải xanh vốn một mực đeo bên hông, hình như đang tìm thứ gì đó. Ba Nhạc cả kinh, mắt cũng không dám chớp, chỉ sợ sẽ bỏ sót cái gì. Sau đó, chỉ thấy Tiểu Đỉnh chậm rãi thu tay lại, trên bàn tay quả nhiên nhiều hơn một vật, đó chính là….. một dẻ thịt sườn?!!
nguồn
"Ai nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!