Dịch: Nại Hà
Biên: nodevil
Hiệu đính: Túng Tiền Hội
Nguồn: .
Đến nay, động rắn khổng lồ ẩn sâu trong rừng rậm vẫn y như năm đó, không có gì thay đổi, chỉ là xác con Kim Hoa Cổ Mãng kia giờ đã biến thành một bộ xương cực lớn. Không chỉ như vậy, nếu quan sát cẩn thận xung quanh sẽ phát hiện một vài chỗ vứt đầy xương cốt yêu thú. Đây tất nhiên là thành quả của Vương Tông Cảnh trong ba năm qua rồi.
Lâm Kinh Vũ theo chân Vương Tông Cảnh tới nơi này. Sau khi nói được chữ đầu tiên, dọc đường đi Vương Tông Cảnh bắt đầu tập khống chế đầu lưỡi của mình, dần nhớ lại được cách phát âm. Tuy rằng khi nói chuyện thỉnh thoảng hắn vẫn bị ngắt quãng bởi những tạp âm quái dị, nhưng như vậy đã tốt hơn lúc trước rất nhiều.
Chính từ cuộc nói chuyện kỳ quái này, bằng những câu nói đang dần thuần thục của Vương Tông Cảnh, Lâm Kinh Vũ đã hiểu được toàn bộ sự việc xảy trong ba năm qua. Thời điểm nghe kể tới kẻ thần bí kia, ánh mắt y hơi khác lạ, còn hỏi Vương Tông Cảnh thêm vài câu về việc đó nữa. Khi đến đoạn sau, lúc Vương Tông Cảnh kể về bản thân vùng vẫy tìm đường sống giữa rừng rậm nguyên thủy, y nhìn lại tên thiếu niên mới chỉ mười bốn tuổi nhưng vóc người đã cao lớn như vậy, ánh mắt thoáng lộ ý tán thưởng.
Cuộc nói chuyện này diễn ra rất lâu, thật sự rất lâu. Có lẽ do một thời gian dài Vương Tông Cảnh không giao tiếp với ai nên ngay khi hắn bắt đầu khôi phục khả năng phát âm, hắn đã nói nhiều như hận không thể kể lại tất cả mọi chuyện cho người trước mặt vậy. Dường như chỉ cần mở miệng ra là trong lòng hắn cảm thấy rất dễ chịu rồi.
Đến cuối cùng, khi Vương Tông Cảnh kể lại lúc hắn đuổi giết yêu thú thì Lâm Kinh Vũ nở nụ cười điềm đạm, vỗ nhẹ bờ vai hắn, nói: "Được rồi, ta hiểu mà, ngươi yên tâm ta có thể đưa người về nhà."
Trái tim Vương Tông Cảnh bỗng nảy lên, không biết tại sao khi nghe được hai chữ "về nhà", mắt hắn tự nhiên nóng lên, bất giác cắn chặt răng. Lâm Kinh Vũ nhìn thấy vẻ mặt của hắn như vậy thì cũng không quấy rầy. Y dạo vài bước trong khoảng rừng trống, quay đầu nhìn Vương Tông Cảnh, nói:
"Nhưng trước khi rời khỏi đây ta muốn đi xem xét một nơi trong rừng, ngươi chờ một lát được chứ?"
Vương Tông Cảnh gật đầu liên tục, đứng lên đáp: "Không sao, không sao, ngài muốn đi… Ách, tới nơi nào, ta có thể dẫn ngài đi. Khu rừng…này, chỗ nào ta cũng đi qua rồi, rất quen thuộc."
Ánh mắt Lâm Kinh Vũ chuyển động, mỉm cười nói: "Ta muốn tới khu di tích ở trung tâm rừng rậm quan sát một chút."
"Ách…" Vương Tông Cảnh sững người lại, nhất thời trầm mặc, cả khu rừng này chỉ có chỗ đó là hắn chưa tới. Nhưng rất nhanh sau đó hắn nghĩ tới một chuyện, ngẩng đầu lên nói:
"Tiên sư, chỗ đó có chướng khí, kịch… Ặc, độc vô cùng."
Lâm Kinh Vũ gật nhẹ đầu, nói: "Ta biết, nhưng không sao đâu." Nói xong y nhìn Vương Tông Cảnh, mỉm cười nói: "Ngươi có muốn tới đó xem cùng không?"
Nhìn khuôn mặt mỉm cười tự tin của Lâm Kinh Vũ, không hiểu tại sao Vương Tông Cảnh lại cảm thấy tin tưởng đáp: "Có"
Bọn họ ngước lên nhìn sắc trời, vậy mà đã sắp tới hoàng hôn. Có thể thấy khi nãy Vương Tông Cảnh kích động nói một thôi một hồi mất nhiều thời gian như thế nào. Nhưng Lâm Kinh Vũ không hề để ý, vẫn kiên quyết muốn tới đó tra xét. Vương Tông Cảnh thì nghĩ đi sớm sẽ có thể về nhà sớm nên cũng chẳng phản đối gì.
Hai người đứng dậy đi về phía trung tâm rừng rậm. Vương Tông Cảnh quen thuộc địa thế nên dẫn đường đi trước, bọn họ nhanh chóng quay trở lại chỗ bức tượng đá nhỏ. Khi ánh mắt Vương Tông Cảnh lướt qua bức tượng bốn đầu tám tay dữ tợn kia, trong nội tâm hắn bỗng nhiên hiện lên hình ảnh người thân bí ngày đó, nhất thời ngẩn ra. Đúng lúc này lại nghe thấy Lâm Kinh Vũ ở phía sau lạnh nhạt nói:
"Đây là tượng Thiên Sát Minh Vương của Ma giáo, là một vị tà thần."
Nội tâm Vương Tông Cảnh chấn động, không kìm được quan sát pho tượng đá này thêm lần nữa. Danh tiếng Ma giáo chấn động thiên hạ cả ngàn năm qua, không biết đã gây bao nhiêu gió tanh mưa máu ở vùng đất Thần Châu. Tuy rằng khi Vương Tông Cảnh bắt đầu hiểu chuyện Ma giáo đã suy tàn nhưng uy danh thì vẫn còn truyền đến tai của hắn.
Ánh mắt Lâm Kinh Vũ đảo qua bức tượng Thiên Sát Minh Vương kia, thoáng lộ vẻ phức tạp xen lẫn đôi chút lo âu. Nhưng y cũng không nói gì, chỉ cùng Vương Tông Cảnh tiến vào con đường mòn gần như bị che lấp bởi những bụi cây, đi về trung tâm rừng rậm.
Phía xa, màn chướng khí màu đỏ vừa xinh đẹp lại vừa quỷ dị đang vô thanh vô tức phiêu đãng trong rừng rậm. Chướng khí ở đây rất kỳ lạ, giống như giăng thành một bức tường, chỉ chầm chậm bay lên trên chứ không hề bay ra ngoài. Đi đến gần liền phát hiện năm thước xung quanh bức tường chướng khí mặt đất hoang sơ tiêu điều, không có lấy một gốc cây ngọn cỏ nào.
Nhìn màn chướng khí trải dài này, trái tim Vương Tông Cảnh lại đập càng nhanh, tâm tình khẩn trương. Lâm Kinh Vũ dường như biết được suy nghĩ trong lòng Vương Tông Cảnh, y cười nhẹ nói: "Đi theo ta."
Nói xong liền cất bước đi thẳng về trước. Vương Tông Cảnh chần chờ một chút rồi cũng vội vàng theo sát y. Đi không bao xa liền tới gần màn chướng khí màu đỏ. Vương Tông Cảnh còn đang nghi ngờ bỗng nghe thấy một tiếng vang nhỏ, chính là do thanh tiên kiếm màu xanh lục trên lưng Lâm Kinh Vũ phát ra. Ngay sau đó, hắn cảm giác được một luồng khí vô hình lướt qua, giống như có cơn gió nhẹ thổi lên khuôn mặt hắn.
Lâm Kinh Vũ không dừng bước mà đi thẳng vào bên trong màn chướng khí. Vương Tông Cảnh cũng theo ngay phía sau y, chỉ thấy những chướng khí kia như bị một bàn tay đẩy ra xa họ ba thước, ào ào tản ra hai bên tạo thành một lối đi.
Vương Tông Cảnh vừa kinh sợ lại vừa bội phục, trừng mắt nhìn chằm chằm vào thanh lục sắc tiên kiếm rồi lại nhìn Lâm Kinh Vũ. Hắn thầm nghĩ trên người vị tiên sư này chỉ sợ cũng mang đại thần thông, nhưng nếu so với kẻ thần bí năm đó thì không biết ai lợi hại hơn ai?
Hiện tại hắn có thể sinh tồn được trong cánh rừng rậm này, thậm chí thân thể còn cường tráng đến mức có thể sánh ngang với những yêu thú bình thường. Nhưng trong lòng Vương Tông Cảnh hiểu rõ, so với những tu sĩ thực sự lợi hại thì bản thân mình không khác gì con sâu cái kiến. Chẳng cần nói chuyện đâu xa, ngay con Kim Hoa Cổ Mãng đáng sợ hung ác không gì sánh nổi khi trước, cho tới hôm nay Vương Tông Cảnh vẫn tự nhận mình không phải là đối thủ của nó, vậy mà người thần bí kia chỉ một kiếm đã chém đứt đầu cổ mãng, đó là thần thông đạo hạnh đáng sợ bậc nào.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn bỗng nóng rực lên.
Bức tường chướng khí màu đỏ này độc vô cùng nhưng lại không rộng lắm. Hai người đi khoảng hơn một trượng thì đã vượt qua, tiến vào trong trung tâm khu rừng rậm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!