Chương 15: Sinh tồn (Hạ)\n

Dịch: AlfaRomeo™

Biên: Summer Rose

Hiệu đính: Túng Tiền Hội

Nguồn: .

Mấy ngày vừa qua, bầu không khí ảm đạm bao trùm khắp Long Hồ Vương gia. Nhưng bây giờ tình hình cũng đã đỡ hơn trước rất nhiều, đặc biệt sau khi mấy vị đạo trưởng ở Thanh Vân Môn đến thăm, gia chủ Vương Thụy Vũ sau khi đàm đạo với mấy vị này xong tâm trạng cũng tốt hơn. Vương phủ từ trên xuống dưới đều thở phào nhẹ nhõm.

Biến cố đột nhiên xảy ra, Vương gia vô cùng lo lắng khi phải đối mặt với lửa giận của Thanh Vân Môn. Bất kể thế nào thì Phương lão đầu của Thanh Vân Môn cũng chết ở địa bàn Vương gia. Chỉ có điều không thể ngờ rằng, Thanh Vân Môn quả thật không hổ danh là chính đạo đại phái ngàn năm quang minh lỗi lạc, vị Tiêu Dật Tài ở Thông Thiên Phong Thanh Vân Sơn kia thực sự rất anh minh, bụng dạ rộng rãi, chẳng những không truy cứu lỗi sai của Vương gia mà còn phái thêm người tới thành Long Hồ.

Nghe nói trong số đó có một vị tu sĩ rất lợi hại, đủ khả năng ứng phó với mọi tình huống. Những điều này khiến Vương Thụy Vũ vui mừng khôn xiết, Vương gia từ trên xuống dưới cũng đều vui lây, so với việc này thì sự kiện một đệ tử Vương gia bị mất chẳng còn quan trọng nữa.

Tuy Vương Tông Cảnh đích thực là hậu duệ của Vương gia, lại xuất thân từ chi trưởng đương nắm quyền hiện nay, thế nhưng cả cha mẹ đều đã mất sớm, bản thân bất quá cũng chỉ mới mười một tuổi lại chẳng phải nhân vật trọng yếu gì. Hơn nữa ai cũng biết rằng trong mỗi thế hệ đồng trang lứa ở Vương gia chỉ tính riêng nam tử lớn nhỏ thôi cũng đã có hai mươi mấy người, chẳng lẽ lại sợ thiếu đi một đứa hay sao?

Chính vì vậy, rốt cuộc người đau lòng nhất cũng chỉ có mỗi mình Vương Tế Vũ, chị ruột của Vương Tông Cảnh mà thôi. Ngoài ra cũng chỉ có thêm tên tiểu tử béo Nam Sơn ngày thường vẫn hay chơi đùa với Vương Tông Cảnh. Nó đã bị cha đánh cho một trận nên thân, mấy ngày rồi đều nằm liệt trên giường, nghe nói cũng khóc lóc thảm thiết một trận.

Đương nhiên Vương gia không phải không coi trọng Vương Tông Cảnh, dù sao thì nó cũng là con cháu thuộc chi trưởng Vương tộc. Sau khi sự việc phát sinh cũng đã cho người đi tìm nhưng tìm khắp thành Long Hồ và các khu vực xung quanh, chỉ thiếu điều đào sâu ba thước đất nữa thôi nhưng cũng không tìm thấy tung tích của Vương Tông Cảnh. Càng lâu mọi người càng nản, hôm nay ngoại trừ Vương Tế Vũ thì Vương gia từ trên xuống dưới đều mặc định đứa nhỏ kia chỉ sợ là không còn sống nữa rồi.

Vương Tông Cảnh không có cũng không sao, tỷ tỷ Vương Tế Vũ của hắn dù là nữ nhân nhưng địa vị trong tộc lại quan trọng hơn hắn rất nhiều, tuổi chỉ vừa tròn mười sáu nhưng về phương diện tu đạo lại là thiên tài kiệt xuất nhất trong đám hậu bối, rất được các vị trưởng bối trong gia tộc coi trọng. Lần này kết minh với Thanh Vân Môn cũng có được một chút lợi ích, đó là có thể cử một người con cháu trong Vương tộc đến Thanh Vân Môn tu đạo, Vương Tế Vũ chính là người được sắp xếp vào vị trí này.

Bởi vậy mấy ngày gần đây có không ít người tới thăm Vương Tế Vũ, ngay cả gia chủ Vương Thụy Vũ cũng đến an ủi vài câu. Nhưng Vương Tế Vũ và đệ đệ nương tựa lẫn nhau từ bé đến lớn, tình cảm sâu đậm, hắn chính là người thân duy nhất của nàng, nỗi đau mất đi tiểu đệ thật khó có thể nguôi ngoai. Nàng không chịu cam lòng, thậm chí còn mấy lần chạy tới cầu xin Vương Thụy Vũ cho người đi tìm, khiến ông ta cảm thấy rất đau đầu, về sau đành trốn tránh không gặp nàng nữa.

Nhiều ngày trôi qua, rốt cuộc Vương gia cũng phải gọi nhóm người tìm kiếm quay về, xem như chính thức bỏ cuộc không tiếp tục tìm kiếm tung tích của kẻ thần bí và Vương Tông Cảnh. Xế chiều hôm đó, Vương Tế Vũ sau khi nghe được tin này liền bật khóc nức nở, chạy đi tìm Vương Thụy Vũ. Nhưng ông ta đóng cửa không gặp, chỉ sai Nam Thạch Hầu ra tiếp rồi lựa lời an ủi. Nam Thạch Hầu rất yêu mến vị tiểu cô nương này. Y lắc đầu cười khổ rồi thở dài cho biết gia chủ thực chất cũng không hề muốn như vậy, mấy ngày vừa qua muội cũng đã thấy đấy, toàn bộ mọi người già trẻ lớn bé trong Vương phủ, chỉ cần có khả năng thì Vương gia đều đã cử đi hết rồi, đến giờ không còn cách nào khác nên đành phải chấp nhận sự thật thôi.

Sắc mặt Vương Tế Vũ tái nhợt, cuối cùng thất thểu lê bước quay về, nước mắt chảy dài trên đôi má. Nam Thạch Hầu đuổi theo nàng, xấu hổ nói :

- Tiểu Vũ, trước đó tuy có hơi chậm trễ một chút nhưng bây giờ các vị đạo trưởng của Thanh Vân môn đã đến đây cả rồi. Qua hai ngày nữa muội phải theo họ đến Thanh Vân Môn tu hành đó.

Vương Tế Vũ vẫn hờ hững bước đi. Chỉ còn lại một mình Nam Thạch Hầu đứng đó, lặng lẽ thở dài.

Mơ mơ màng màng đi được một quãng, Vương Tế Vũ mới chợt nhận ra mình đã vô tình rời khỏi Vương gia bảo, bây giờ đang đứng trên một con đường lớn của thành Long Hồ. Trong Vương gia, vẻ đẹp và thiên phú của Vương Tế Vũ đều được mọi người biết đến. Tương tự tại thành Long Hổ cũng thế, mọi người đi đường đều nhận ra vị tiểu thư tài hoa này nhưng không ai biết tại sao nàng lại bước đi như kẻ mất hồn như vậy.

Tuy nhiên không ai dám tới bắt chuyện hay có hành động gì khác với nàng, dù sao nơi này cũng thuộc địa phận của Vương gia, nên Vương Tế Vũ cứ đi mãi như vậy một lúc lâu mà cũng không bị ai làm phiền. Đột nhiên trong lòng nàng như chợt nhớ ra điều gì đó, trên mặt thoáng hiện vẻ đau thương, lập tức quay đầu đi thẳng về hướng Bắc.

Đến trước cổng thành, lính gác cổng vừa nhìn đã nhận ra đây là Vương tiểu thư của Vương gia bảo, có điều sắc mặt Vương Tế Vũ lúc này quả thực không dễ coi chút nào. Mấy tên lính này cũng cảm thấy hơi lo lắng bèn đánh bạo bước tới định khuyên nhủ nàng mấy câu. Nhưng lúc này Vương Tế Vũ đang vô cùng đau khổ, nào có thèm để ý gì đến bọn họ. Nàng nhanh chóng lôi ra một tấm Liệt Hỏa phù rồi thẳng tay quăng nó xuống đất. "Ầm" , một ngọn lửa lớn bùng lên mạnh mẽ, bốc lên cao hơn cả đầu người, khiến cho mấy tên lính đó sợ chết khiếp.

Lúc này bọn họ mới sực nhớ ra, vị tiểu thư trẻ tuổi này chính là người tu đạo có thiên phú cao nhất trong Vương tộc hiện nay. Chỉ cần sử dụng vài chiêu thức gia truyền hoặc bùa chú pháp thuật đơn giản thì e là ngay cả đám yêu thú thông thường cũng không phải là đối thủ của nàng. Nghĩ đến đó, tất cả bọn họ cùng thụt lùi mấy bước, không ai dám mở miệng khuyên can nữa, đành trơ mắt ếch nhìn nàng đi ra khỏi thành.

Sau khi rời khỏi thành, Vương Tế Vũ cứ nhằm hướng Bắc đi thẳng một mạch. Mục tiêu lần này của nàng rất rõ ràng, đó chính là núi Ô Thạch nằm cạnh Long hồ. Mặc dù trong lòng đang vô cùng đau khổ, nhưng rốt cuộc Vương Tế Vũ vẫn không thể nào chấp nhận sự thật kể từ nay nàng đã mất đi tiểu đệ đệ của mình. Trong lúc đau xót thương tâm, nàng cũng chỉ biết bước lên đỉnh núi Thạch cố gắng xem xét tìm kiếm thêm vài lần nữa, ngoài chuyện đó ra nàng còn biết làm điều gì khác đây?

Vương Tế Vũ bình yên bước lên đỉnh Ô Thạch Sơn, trên đường đi không hề có con yêu thú nào nhảy ra ngăn cản nàng. Ngôi miếu hoang tàn đổ nát trên đỉnh núi vẫn nằm đó, xung quanh đất đá ngổn ngang. Tuy đã nhiều ngày trôi qua, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên nền đất vẫn còn những mảng màu xám thẫm, không biết có phải do hôm trước bị máu tươi thấm xuống nhuộm thành hay không?

Ánh mắt nàng chợt liếc qua những khối đất dị thường đó, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi đau đớn khôn nguôi. Vương Tế Vũ bất giác cắn chặt môi mình, khóe mắt ươn ướt, trong đầu hiện lên hình ảnh thân quen cùng gương mặt vui vẻ tươi cười ngày thường của đệ đệ, nhất thời quên luôn cả bản thân. Đúng lúc này, nàng đột nhiên nghe thấy trong ngôi miếu nhỏ trước mặt vọng tới một tiếng bước chân rất khẽ, dường như có bóng người đang chuyển động.

Vương Tế Vũ thoáng kinh ngạc, trong đầu vụt hiện lên một ý nghĩ, chẳng lẽ tên hung thủ kia bỏ đi rồi còn quay lại sao? Nàng lập tức quay người, nhìn chằm chằm vào cái bóng bí ẩn trong ngôi miếu rồi quát lên:

- Ai đó?

Người trong miếu không trả lời, thân hình dường như hơi chấn động một chút. Ngay sau đó một luồng ánh sáng xanh biếc chói mắt bay vụt ra, vừa nhìn đã biết đây rõ ràng là một bảo vật phi phàm.

Kẻ này cũng là một người tu đạo, Vương Tế Vũ cảm thấy căng thẳng, càng thêm khẳng định điều này. Nhất thời không hiểu vì sao lửa giận đột ngột bốc lên, dường như tất cả những đau thương khổ sở dồn nén suốt mấy ngày qua giờ mới có dịp bộc phát, bèn quát khẽ, hai ngón tay phải khép chặt lại, kẹp bên trong một lá bùa màu vàng. Chỉ nghe nàng thét lên một tiếng, lá bùa ngay lập tức được thúc động.

"Uỳnh", một ngọn lửa lớn phụt ra từ bàn tay trắng nõn, giữa tầng không liền hóa thành một quả cầu lửa đỏ rực bay thẳng về phía ngôi miếu nhỏ, uy lực mạnh mẽ khiến người ta không thể xem thường. Cùng lúc đó, bóng người bí ẩn trong miếu đột nhiên dừng lại, ánh sáng xanh biếc lúc nãy cũng được thu hồi, biến mất không thấy gì nữa.

Chỉ chốc lát sau, quả cầu lửa đã bay đến cửa miếu, nhưng không hiểu vì sao nó bỗng khựng lại rồi lơ lửng giữa không trung, giống như đang bị một bức tường vô hình nào đó ngăn cản. Một lúc sau, quả cầu lửa đang hừng hực khí thế ấy đột nhiên rung lắc mãnh liệt, tự động xoay tròn tại chỗ rồi bốc cháy, không thể tiến thêm một bước nào được nữa. Sau một hồi, ngọn lửa bắt đầu suy yếu và nhỏ dần, để lộ ra một tấm bùa chú màu vàng đã bị thiêu hủy quá nửa, giây lát sau lá bùa này tắt ngúm rồi rơi xuống đất.

Vương Tế Vũ thất kinh, kể từ khi nàng bắt đầu tu hành đến giờ chưa từng thấy có vị tu sĩ nào có thể phá giải thuật bùa chú của mình dễ dàng như thế, đạo hạnh kẻ này quả thật cao thâm khó lường. Điều này khiến thân phận của kẻ đang đứng trong miếu kia càng thêm quỷ dị. Nghĩ đến chuyện tiểu đệ đệ có khả năng đã bị người này sát hại, lòng nàng bỗng cảm thấy quặn đau, cắn chặt răng rồi quát lên một tiếng, bàn tay trắng mịn khẽ lật, hai tay xuất hiện hai tấm giấy phù, một cái là Liệt Hỏa phù còn cái kia là Hàn Băng phù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!