"Vách quỷ khóc?"
Nghe cái tên này làm Dư Chu không khỏi liên tưởng tới một số truyền thuyết yêu ma quỷ quái tại các vùng nông thôn.
Lúc Dư Khánh còn ở trên cây đã có thể nhìn rõ mồn một những thứ bên trong sọt đeo của hai người họ, lúc này không nhịn được lại liếc mắt nhìn thêm lần nữa,
"Đám lá búp mà ngươi đeo trong sọt ngoại trừ ở chỗ vách quỷ khóc thì chỉ có rất sâu bên trong núi mới có, đừng có nói với ta là các ngươi chạy tới chỗ đó đấy nhé?"
"Không có."
Dư Chu lắc đầu, có điều không ngờ ngoài chỗ đó ra thì vẫn còn nơi khác sinh trưởng giống chè này nha.
"Vậy thì đúng rồi,"
Dư Khánh khuyên bảo,
"Mặc dù vách quỷ khóc không thật sự đáng sợ như những gì người trong thôn đồn thổi, nhưng đúng là có chút cổ quái, về sau ngươi bớt đi lại đến nơi đó, nhất là còn dẫn theo một ca nhi nữa, nhỡ đâu dọa sợ người ta thì biết làm sao?"
"Ta biết rồi."
Dư Chu có chút phân tâm trả lời, trong lòng hắn lại đang nghĩ cùng lắm sau này lúc đi đến nơi đó thì tận lực tránh mặt Khánh thúc là được rồi.
Không biết Dư Khánh có nhìn ra dáng vẻ trả lời cho có lệ của hắn hay không, bất quá ông cũng chỉ là một trưởng bối bình thường trong thôn mà thôi, Dư Chu còn là một hán tử thành niên nữa, ông đã có lòng nhắc nhở đến mức này cũng coi như đã có lòng rồi,
"Vậy hai người các ngươi nhanh trở về làm cơm đi, cũng đã muộn lắm rồi."
Nói xong lại nhịn không được lầm bầm:
"Lại nói ngươi ngắt nhiều lá búp như vậy làm cái gì."
"Ách! "
Dư Chu còn chưa kịp trả lời thì Cẩm Xuyên liền đáp:
"Là ta muốn lấy những búp lá này về làm chút đồ ăn ấy mà."
Dư Khánh nghe vậy lại thương hại liếc mắt nhìn hai người một lượt,
"Rau trong ruộng nhà ta sinh trưởng cũng kha khá rồi, trở về liền bảo thẩm các ngươi ngắt một rổ mang qua cho hai ngươi đi."
Cẩm Xuyên đơ người tại chỗ, cứng ngắc nói lời cảm tạ:
"Cảm ơn Khánh thúc ạ."
Sau khi hai người tách khỏi Dư Khánh, lại đi thêm một đoạn khá xa mới không khỏi trao đổi ánh mắt với nhau một cái, tiếp đó liền bật cười thật tươi.
Nếu như đã bị người khác thấy được, vậy thì Cẩm Xuyên chứng nhận chuyện hái là chè là theo ý muốn của cậu dĩ nhiên là phương pháp giải quyết tốt nhất rồi.
Bởi vì Dư Chu từ nhỏ tới lớn đều chỉ sinh sống ở trong thôn này, những thứ mà hắn biết ngoài việc đọc sách viết chữ ra, những thứ khác có lẽ người trong thôn cũng đều biết hết, bây giờ hắn đột nhiên hái thật nhiều búp chè về nhà như thế này rất dễ làm người khác sản sinh nghi ngờ.
Mà Cẩm Xuyên thì không giống, mọi người đều biết quê nhà của cậu ở một nơi rất xa, cho nên cậu có thể biết được một số thứ mà nơi này không biết cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là hai người đều không có ngờ rằng Dư Khánh lại là một người nhiệt tình đến thế, vừa nghe thấy họ muốn lấy lá cây để ăn liền đề nghị để người nhà mình mang rau qua tặng cho hai người bọn họ.
Lại đi thêm một đoạn nữa, sau khi rẽ vào khúc cua hai người xác nhận từ phương hướng của Dư Khánh không thể nhìn tới chỗ của mình rồi mới nhanh chóng chui lại vào trong rừng cây, ngắt thêm thật nhiều lá cây đậy kín lên bên trên miệng sọt.
"Xem ra về sau muốn đi hái lá chè thì lúc trở về vẫn nên dùng thứ gì đó che đậy lại mới được."
Hôm nay Dư Chu nghĩ đã tới canh giờ này chắc sẽ không gặp phải người nào khác, với lại lá chè mới hái dù được đặt bên trong sọt thì cũng cần được thoáng gió, không thể ủ quá lâu, vậy nên mới không dùng lá cây che kín bên trên miệng sọt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!