Thôi Truyền Bảo cho rằng bản thân bị cha nương cấm túc, mấy ngày nay không được ra ngoài, hắn lo Liên Nương không biết tin, nhớ mong hắn.
Thiếu niên lang sa vào lưới tình, trằn trọc trăn trở, mới vài ngày mà đã gầy ốm một vòng lớn.
Nhưng không ngờ, đến ngày thứ ba, cửa lớn đóng chặt lại được mở ra.
Mấy ngày nay Thôi Truyền Bảo không buồn ăn uống, thấy cửa mở, miễn cưỡng chống dậy mở mắt nhìn, là muội muội Quỳnh Nương đứng bên cạnh cửa.
Hắn đứng lên, muốn lao thẳng ra cửa lớn, tránh cho lại bị cha nương tóm được nói chuyện.
Nhưng Quỳnh Nương lại lạnh lùng nói: "Ta đã sai người chuẩn bị xe ngựa. Đưa huynh đi gặp Liên Nương, huynh không cần sốt ruột."
Thôi Truyền Bảo nghe xong bán tín bán nghi, nhưng thấy sắc mặt Quỳnh Nương cũng không hài hước, hắn vui mừng quá đỗi: "Muội muội tốt, muội chịu giúp ta, sau này ca ca sẽ mua xiêm y cho muội."
Quỳnh Nương lạnh giọng hỏi tiếp: "Dùng tiền trong tiệm mua?"
Thôi Truyền Bảo cứng lại, ngượng ngùng nói không ra lời. Bây giờ chi phí ăn uống trong nhà đều là tiền của tiệm chay. Hắn lại nói ra lời dỗ tiểu hài tử với muội muội kiếm tiền cho cả nhà như vậy, quả thực là làm trò cười cho thiên hạ.
Chẳng qua Quỳnh Nương cũng không giống như đang lừa hắn, hắn đến cửa không thấy phu phụ Thôi Trung, chỉ có một chiếc xe ngựa chờ ở cửa.
Lên xe ngựa, Thôi Truyền Bảo nhìn Quỳnh Nương đi lên theo, lại ngượng ngùng hỏi: "Quỳnh Nương, muội đi theo làm gì?"
Quỳnh Nương thẳng tắp nhìn hắn: "Không phải huynh nói, vị nương tử kia là tân tẩu tử của ta sao? Đi xem thì có sao đâu?"
Thôi Truyền Bảo nghĩ, từ khi Liên Nương quen biết hắn, nàng liền dừng nghề cũ, nếu mình đã có ý muốn cưới, vậy cũng không có gì mà không thể gặp người, vì vậy không nói nữa.
Đến nông thôn, Quỳnh Nương sai người ngừng xe ngựa, sau đó dẫn theo ba tiểu nhị cao to, ngoài ra còn có nha hoàn Hỉ Thước của nàng, kéo Thôi Truyền Bảo cùng vào sân của Liên Nương.
Thôi Truyền Bảo bị làm cho hồ đồ, thẳng đến lúc vào sân mới nói: "Muội muội, muội đưa huynh đến đây làm gì?"
Đúng lúc này, bà tử lần trước theo Quỳnh Nương đến đây thám thính hư thật từ buồng trong bước ra ngoài, nhỏ giọng nói: "Đang làm việc!"
Quỳnh Nương gật đầu, cũng không thèm nhìn Thôi Truyền Bảo, bảo bà tử kia dẫn hắn vào phòng, trong phòng không đốt đèn, tối đen như mực.
Bà tử chỉ vào một cái lỗ mắt rồng lớn trên tường để hắn nhìn.
Thôi Truyền Bảo không rõ trong hồ lô này bán thuốc gì, đưa lỗ tai qua, lại nghe thấy tiếng giường gỗ kẽo kẹt trong phòng, tiếng rên rỉ ba dài một ngắn quen thuộc của Liên Nương.
Cơ thể thiếu niên lang cứng ngắc, trong nháy mắt đầu óc như một cái nồi bị ngọn lửa rừng rực đốt, lốp đốp nổi bọt.
Mặc dù khoảnh khắc đó, hắn còn nghĩ đến may mắn —— ngộ nhỡ bên tường kia không phải Liên Nương, mà là nữ tử mà đệ đệ nàng thân mật thì sao?
Lúc chính mắt nhìn thấy, ngọn đèn dầu bên kia được đốt lên, Liên Nương mặt treo tàn phấn, hồng triều đầy mặt đang luật động điên cuồng ở mép giường.
Thôi Truyền Bảo chỉ cảm thấy đầu oanh một tiếng, trắng xoá một vùng, giống như bị điểm huyệt, đứng ở đó như bức tượng.
Mà đúng lúc này, mây mưa bên kia tường dần ngừng lại, một giọng nam truyền đến: "Sao mấy ngày nay tiểu tử Thôi gia không có động tĩnh? Hôm nay chủ gia còn hỏi đấy, ngươi không buộc chặt hắn, để hắn khinh suất sao?"
Giọng Liên Nhi cũng truyền đến, có lẽ là vừa nãy kêu đến đứt hồn, lúc này còn hơi run nói: "Sao có thể? Loại gà tơ này dễ nắm thóp nhất, bị lão nương mê hoặc quên cả thân nương! Có lẽ là nói chuyện với người nhà rồi, mà người nhà hắn không đồng ý?"
Nam tử kia nghe xong lập tức nói tiếp: "Hai ngày nay ta đã đi tìm hiểu, nếu thật sự như vậy thì dễ rồi. Tiệm chay nhà hắn nhiều quý nhân, ngươi chọn ngày mùng một mười lăm, nhân lúc khách đến đầy cửa nhà hắn thì đưa đệ đệ và bạn rượu của hắn vào tiệm chay, khóc lóc nói ngươi mang thai đứa con của Thôi Truyền Bảo, muốn Thôi gia phụ trách!"
Liên Nhi nghe hắn nói muốn nàng ta xung phong, nàng ta bồn chồn, không vui lắm: "Chiêu này dùng được không? Nghe Truyền Bảo nói, nương và muội muội hắn đều là đồ chua ngoa, ngộ nhỡ gọi người đến đánh tỷ đệ chúng ta, chẳng phải là tự đưa tới cửa chịu thiệt sao?"
Nam tử kia nói: "Cho nên bảo ngươi nhân lúc nhà hắn lắm khách rồi đi, chủ nhân nói, Quỳnh Nương Thôi gia rất cần thể diện, cực kỳ coi trọng thanh danh, cực kỳ hận mất mặt trước người khác, nhiều quý phu nhân có mặt như vậy, nàng ta không thể làm gì, chỉ có thể sốt ruột đến độ dụ các ngươi xong việc… Nếu thật sự không được thì mang theo túi da đựng nước, rót máu bồ câu vào trong rồi đặt dưới bụng, nếu nhà hắn động thủ, ngươi thuận thế trộm rút nút lọ ra, đến lúc đó chảy máu thì vu khống là nhà hắn xô đẩy ngươi mất hài tử…"
Bởi hai gian phòng này vốn là một dãy nhà trong sân, được chủ nhân ban đầu xây một bức tường hình chữ Đinh (), chia làm hai cái sân bán cho hai nhà.
Vì vậy phòng này chỉ cách Triệu gia bên kia một bức tường. Lần đầu mua nhà, ai cũng không biết cách vách kinh doanh làm ăn da thịt, lúc biết rồi, ai lại chịu đựng được những âm thanh dâm loạn từ ngữ phóng túng kia chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!