Chương 34: (Vô Đề)

Lưu thị nói: "Nếu bởi vì Thôi gia chúng ta thiếu nợ thì tất nhiên phải trả lại, có điều số tiền này quá lớn, chỉ có thể mỗi tháng trả một ít, nhưng tiền lãi thì làm sao bây giờ?"

Liễu Bình Xuyên cười uyển chuyển: "Nếu tỷ tỷ thật sự có lòng giúp ca ca, ta và mẫu thân cũng sẽ nghĩ cách gom đủ tiền, có điều vay tiền người khác không thể nói suông, khả năng phải thế chấp cửa hàng này, tỷ tỷ hoặc cha ra mặt thế chấp, trả tiền trước, đến lúc đó tiền lãi sẽ tốt hơn chút so với tiền vay, cái khác sẽ dễ nói rồi."

Chuyện này Lưu thị không tiện mở miệng nhận lời, bà không nói gì, cảm thấy e rằng trong này có cái gì đó không ổn.

Quỳnh Nương cũng học Liễu Bình Xuyên cười cười, nói: "Chính là nói sau này cửa hàng không phải của Thôi gia chúng ta nữa, nhưng chúng ta vẫn phải ở trong tiệm lo liệu nấu nướng trả tiền lãi, là ý này phải không?"

Nếu nàng nghĩ không sai, cái gọi là người tốt xuất tiền của Liễu Bình Xuyên xuất phát từ Nghiêu thị. Quả thực tiền nong Liễu gia đang eo hẹp, nhưng trong tay Nghiêu thị lại có vô số cửa hàng hồi môn.

Một khi nàng đồng ý vay tiền, Liễu Bình Xuyên sẽ trở thành chủ tiệm chay này, đến lúc đó ả ta lại làm chút mưu mô, chỉ sợ cả nhà nàng mỗi tháng bận rộn chỉ vừa đủ trả lãi, còn Liễu tiểu thư mỗi tháng chia hoa hồng kiếm lợi, xử lí sổ sách cửa hàng, nghĩ mà thấy nhàn hạ!

Liễu Bình Xuyên bị nói toạc tâm tư cũng không thấy mất tự nhiên, chỉ nhìn Quỳnh Nương chằm chằm: "Ngự lâm quân không nhận người đạo đức tồi, nếu danh mục của đại ca bất công, việc này sớm hay muộn cũng ồn ào đến quân tư, đến lúc đó tiền đồ của ca ca chẳng phải là…"

Ả ta quá hiểu Quỳnh Nương. Nhìn thì là nữ nhân khôn khéo lợi hại, thật ra lòng dạ mềm yếu hơn bất kì ai khác.

Kiếp trước, ả ta bị chiếm lấy mọi thứ nên không hài lòng, âm thầm tìm Quỳnh Nương trút lửa giận, nhưng Quỳnh Nương lại khoan dung nhẫn nại, không thấy nàng ta cáo trạng với người khác.

Bây giờ đại ca Liễu Tương Cư vì nàng ta mà nợ nần đầy người, theo tính nàng ta, sao có thể không biết xấu hổ đứng ngoài cuộc, một mình kiếm tiền được chú? Đúng, ả ta muốn chiếm cửa hàng làm của riêng, còn muốn khiến Quỳnh Nương bán mạng cho ả ta!

Còn Nghiêu thị, nghe xong lời này cũng vô cùng kinh ngạc. Bình Nương đã đề cập chủ trương lúc ở trên xe ngựa, nhưng lúc ấy Nghiêu thị hoàn toàn không để ý.

Dẫu sao đã trả hết tiền rồi, lần này bà ta đến chẳng qua là để nhắc nhở Quỳnh Nương và Thôi gia. Nếu đã trả lại nữ nhi, vậy thì con đường về sau cũng dựa vào chính mình mà đi, cứ một mực dựa vào Cư Ca Nhi cũng không phải kế lâu dài.

Nào ngờ, nữ nhi Bình Nương cũng dám mở miệng, há mồm là muốn cửa hàng của người ta. Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, chẳng phải Liễu gia chuyên doanh con buôn, ham cửa hàng của tiểu dân chợ búa sao?

Nhưng lời Bình Nương đã ra khỏi miệng, bà ta cũng không thể vạch trần lời nói dối của ả ta, chỉ có thể bực mình, nhìn Lưu thị càng không vừa mắt.

Một nữ nhi tốt như Bình Nương bị phụ nhân nông thôn dạy hư, thiển cận như vậy, thấy cái gì tốt cũng muốn. Này phải tốn mất bao nhiêu thời gian của bà ta mới có thể chầm chậm dạy dỗ.

Đã nói đến thế này rồi, dù người thuần phác như Lưu thị cũng nghe hiểu ý trong lời Bình Nương. So sánh bà và Nghiêu thị, bà vô cùng thương tâm khổ sở.

Ngay cả Nghiêu thị còn chưa mở miệng, nhưng Bình Nương đã vội vàng mở miệng đòi cửa hàng, còn chèn ép Quỳnh Nương muốn nàng tuân theo chi phối.

Chẳng lẽ về Liễu gia rồi, trong lòng không xem bà và Thôi Trung là cha nương của mình nữa ư? Sao có thể tính kế như vậy, chỉ hận không thể dùng gia đình của bà như đầy tớ?

Bà quen ngay thẳng, thêm nữa trước kia thật lòng coi Bình Nương như nữ nhi của mình, vô cùng thương tâm, bà mở miệng nói: "Nợ này ta và đương gia nhất định sẽ trả, nhưng Quỳnh Nương chưa lập gia đình, tương lai sớm hay muộn cũng phải gả đi, không thể ở tiệm chay này làm việc lâu được. Cùng lắm thì cửa hàng này quy thành tiền mặt trả lại cho nhà ngươi, chúng ta và đương gia về trấn Phù Dung bán điểm tâm."

Bình Nương nghe mà sốt ruột, cái cửa hàng nát này thì được bao nhiêu tiền? Nếu không có tay nghề của Quỳnh Nương thì sao có thể chống đỡ được? Nếu có thể thuyết phục Quỳnh Nương, phân tiền lãi cửa hàng, có khi còn kiếm được nhiều hơn cho vay nặng lãi.

"Điểm tâm có thể bán được bao nhiêu tiền? Lỗ hổng tiền không bù hết được, tiền lãi càng ngày càng nhiều, cùng lắm thì tỷ tỷ gả muộn vài năm. Theo sự phát đạt của tiệm chay, không tới mấy năm là có thể trả hết tiền rồi."

Quỳnh Nương lười xem Liễu Bình Xuyên diễn tiếp, nàng nói: "Không biết ca ca lén vay nặng lãi nên định chậm rãi trả tiền. Nhưng nghe nói rồi thì muốn trả hết tiền luôn, ta đã gom đủ, không cần Liễu tiểu thư lo lắng nghĩ cách cho nô gia."

Nói xong nàng lấy bàn tính trên quầy hàng ra, gõ cạch cạch rồi nói: "Đại ca mượn bốn ngàn lượng bạc, theo lãi mà tính, hẳn là năm ngàn chín trăm bốn mươi lượng vốn và lãi."

Sau đó nàng móc ngân phiếu sáu ngàn lượng từ ống tay áo ra, nói: "Ngân phiếu này là tiền giấy của kinh thành, cả triều đều đổi được. Chẳng qua hai nhà có chút rắm rối, lúc cha về, ta sẽ nhờ cha cùng hai người quay lại kinh thành đổi tiền."

Liễu Bình Xuyên ngạc nhiên nghi ngờ nhìn Quỳnh Nương, không ngờ nàng có thể lập tức lấy ra nhiều ngân phiếu như vậy.

Đây chắc không phải là tiệm chay kinh doanh được đúng không? Nghĩ vậy, ả ta càng thêm khó thở, nhưng lại không thể biểu lộ ra mặt, chỉ có thể cười khan: "Hoá ra tỷ tỷ đã chuẩn bị xong, ta nói mà, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không mặc kệ đại ca."

Nghiêu thị còn quẫn bách hơn. Bình thường ai sẽ để ngân phiếu giá trị lớn như vậy ở trên người chứ? Có thể thấy lời Quỳnh Nương không phải là giả, bà ta không đến, nàng cũng sẽ trả đủ.

Đúng lúc này, Thôi Trung và Thôi Truyền Bảo đã trở lại. Ông thấy nữ nhi Bình Nương, vốn rất vui vẻ, nhưng sau khi Lưu thị kéo ông sang một bên thì thầm, sắc mặt ông liền thay đổi.

Lập tức buông sọt, xoay người xuống cửa hàng dưới chân núi mượn xe lừa, chuẩn bị theo mẫu nữ Liễu gia vào kinh thành.

Quỳnh Nương sống lại một đời, thiếu đi một chút thấu hiểu lòng người, nàng dặn dò cha trước mặt mẫu nữ Nghiêu thị: "Ngân phiếu cha đích thân giao lên quầy, đếm xong thì mời chưởng quầy làm chứng. Con đã viết xong biên lai rồi, để người ký tên là được. Sáu mươi lượng bạc thối lại, cha xem trong kinh thành có đồ tươi gì thì cứ việc mua…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!