Chương 13: (Vô Đề)

Lưu thị thấy đương gia ngày thường hay giữ yên lặng đột nhiên tức giận, bà bị doạ giật mình: "Bên ngoài làm sao?"

Thôi Trung cau mày nói: "Không biết là ôn sinh nào, nói Quỳnh Nương nhà chúng ta bị người bắt đi mất trong sạch… Như vậy làm sao Quỳnh Nương có thể gả đi được nữa? Chi bằng rời trấn nhân lúc còn sớm, bọn hắn không có cớ để nói!"

Lưu thị vừa nghe vậy lập tức nổi giận, hỏi Thôi Trung người bên ngoài nói thế nào, nhưng lão bất tử vẫn khăng khăng cố chấp dán rắm cửa, không phát ra nửa tiếng rắm, chỉ xoạch xoạch thêm một nồi lá cây thuốc lá.

Tính bà nóng nảy, lại là kiểu gà mái bảo vệ con, lập tức kéo lê giày vải khoác quần áo chạy ra khỏi sân.

Trấn Phù Dung nhỏ, mỗi khi mặt trời lặn, các hàng xóm láng giềng đều ra ngoài hóng mát nói chuyện phiếm. Lưu thị đi dọc theo đê tới tán cây hoè trong trấn.

Bà không bước lên thềm đê, chỉ đứng ở dưới bãi cát nghe những người ngồi trên tán gẫu.

Bà nghe thấy thê tử của Trương gia bán thịt cười nói: "Bình Nhi kia của nhà hắn vốn không thành thật, cả ngày câu mi họa mắt trêu chọc Vượng Nhi nhà ta, không ngờ đứa mới đổi về càng là hồ ly tinh, vứt mị nhãn cho kẻ có tiền ngay trên đường cái, cứ thế chọc tâm nam nhân ngứa lên, túm nàng ta lên xe ngựa…"

Lời nói còn chưa rơi xuống đã có người đón nhặt lên hỏi: "Túm lên thế nào?"

Mụ vợ bán thịt kia tức khắc phát ra tiếng cười chói tai: "Còn có thể thế nào nữa, nam nữ cùng một chỗ, tiểu nương kia tự cởi cạp váy để thuận tiện cho đại gia chứ gì! Nghe nói lúc xuống xe ngựa hai chân khập khiễng, không biết đã mây mưa bao nhiêu lần nữa…"

Không chờ phụ nhân Trương gia nói tận hứng, Lưu thị đã chạy như bay lên từ bậc thang, trừng hai mắt sáng quắc nhìn phụ nhân kia đang cười há miệng.

Phụ nhân đó mới nghe mọi người kể, không lường trước được Lưu thị như quỷ lộ đầu từ đê, tiếp theo lao thẳng về phía bà ta như sói mẹ.

Trương gia đang nói xấu cô nương nhà khác, hãy còn sững sờ vì bị bắt tại trận thì đã bị Lưu thị đè ngã xuống đất.

"Đồ miệng lưỡi thối nát! Làm như ngươi ở trên xe ngựa vậy! Dám huỷ hoại sự trong trắng của cô nương nhà ta, ta để cho người ta nhìn thấy bao nhiêu dã nam nhân giấu dưới váy ngươi nhé?"

Đừng thấy bình thường lúc mời chào thực khách Lưu thị cười hiền lành, lúc trẻ chưa gả đi lại là đồ đanh đá có tiếng ở nhà nương. Bây giờ lửa bốc lên đầu, khí lực hai cánh tay cũng hết sức lớn, thành thạo kéo váy mụ vợ kia xuống.

Đang là mùa hè, mặc ít nên vừa kéo là lộ ra, mụ vợ đó cả kinh đến nỗi hai tay một trước một sau, vừa che lại vừa co người hét chói tai.

Bình thường láng giềng bốn phía vội vã nuôi gia đình sống qua ngày, không được thanh nhàn, trước mắt có màn kịch không cần sân khấu, hiển nhiên ai cũng trợn tròn mắt xem náo nhiệt, nhìn đồ sấy khô cao tuổi ngày thường không ló mặt ra ngoài của lão Trương gia.

Cảm thấy không đủ náo nhiệt, có người vội vàng đến trước cửa nhà Trương đồ tể thông báo. Lúc Trương đồ tể và nhi tử Trương Vượng đuổi đến, mụ vợ nhà mình đã quẫn bách đến mức nhảy vào sông, đầu bù tóc rối mặt đỏ lên cách một làn nước mắng Lưu thị, còn váy áo của bà ta đang trôi nổi trên sông.

Trương đồ tể cao lớn vạm vỡ mang theo một làn gió xông tới, lại thấy tức phụ đang ngâm mình trong nước, lập tức hét lên, muốn đến kéo tóc Lưu thị.

Nhưng đúng lúc này, Thôi Trung biết tin mang theo nữ nhi Quỳnh Nương vội vã chạy đến. Thấy Lưu thị sắp chịu thiệt, Thôi Trung cũng hét lớn một tiếng vọt đến chống lại Trương đồ tể. Trương Vượng cũng xông lên giúp đỡ cha hắn.

Sau đó trở thành cuộc hỗn chiến của hai nhà, dưới cây hoè lớn, giày bay người lớn tiếng, ồn ào cả một vùng.

Sống hai đời, trước nay Quỳnh Nương chưa từng nhìn thấy hỗn chiến của phụ nhân đanh đá phường chợ búa mà náo nhiệt hiếm thấy như vậy, nhất thời không xoay sở kịp.

Mà khi thấy Thôi Truyền Bảo cũng đỡ gậy khập khiễng bước từ trong nhà ra muốn gia nhập cuộc chiến, nàng cảm thấy mình thân là người Thôi gia tứ chi khoẻ mạnh, kết cục nghênh chiến là không thể chối từ. Hơn nữa nếu không làm gì, hôm nay thanh danh của Thôi gia khó mà có kết thúc tốt.

Vì thế nàng nhìn xung quanh, tháo một sào phơi quần áo của nhà bên xuống nhập cuộc.

Cha và Trương đồ tể đánh nhau, nương cũng bước đến dùng móng tay cào mặt Trương đồ tể, hai hổ đấu một gấu liền chiếm thế thượng phong. Còn ca ca tuy cường tráng nhưng do chân gãy xương nên trượt ngã xuống đất bị Trương Vượng tay đấm chân đá.

Đời trước Quỳnh Nương đi theo sư phụ dạy võ học côn pháp, sào phơi đồ rung lên, nàng kéo côn hoa triêu quét qua Trương Vượng.

Nơi thôn quê nhỏ đâu từng nhìn thấy võ pháp này? Côn pháp làm người rối mắt từ một tiểu nương yểu điệu văn nhã mà ra, thật sự là đẹp không tả nổi! Cho nên những người khuyên can đều dừng lại, thất thần thưởng thức mỹ nhân côn hoa.

Còn Trương Vượng kia thảm rồi, tiểu nương này tay chân nhỏ nhắn nhưng từng chiêu đều dùng lực, chuyên môn đánh vào xương sườn mềm trên người. Trương Vượng bị tửu sắc đào khoét đâu có chịu nổi? Hắn đau đến mức hét lớn, giậm chân trốn tránh gậy của nàng. Thật ra hắn muốn bắt lấy Quỳnh Nương, nhưng binh khí dài chiếm ưu thế, tay mới vừa duỗi ra đã bị đánh đến ai u gọi nương rồi.

Một hồi đánh nhau kịch liệt lập tức có kết quả chỉ sau một chén trà nhỏ. Cuối cùng Trương Vượng bị đánh không còn đường trốn, bèn nhảy vào giữa sông tắm theo nương hắn.

Mà Trương đồ tể một thân thịt mỡ cũng không kiên nhẫn đánh lâu, hồng hộc ngã xuống đất má thịt rung lên tiếp tục chửi bậy, kêu gào đòi về nhà lấy dao nhọn róc xương quay lại đâm già trẻ Thôi gia.

Lưu thị mới vừa cùng mụ vợ Trương gia mắng nhau một trận, giọng đã khàn khàn, còn Thôi Trung và Truyền Bảo cũng không phải người mồm miệng nhanh nhảu, nghe thấy Trương đồ tể càng gào giọng càng lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!