Chương 86: (Vô Đề)

"Được thôi." Lục Nghiên Tu khẽ mím môi.

Nhảy xong, mọi người nghe Triệu Nhã Kỳ và Tần An dặn dò một số điều cần chú ý, buổi diễn tập kết thúc.

Tiếp theo là tiệc tùng vui chơi, nhưng Cố Tri Vi không hứng thú lắm, nên cùng Lục Nghiên Tu rời đi trước.

Hai người vừa đi, Hứa Bác Hoa vừa ăn vừa hỏi Tần An:

"Cậu có biết Cố tiểu thư có bạn trai chưa?"

Không thể phủ nhận, hai anh em nhà Lục gia đều nổi bật — anh thì tuấn mỹ, em thì xinh đẹp. Hơn nữa, Cố Tri Vi lại vô cùng hợp mắt hắn.

Sự hứng khởi ấy rõ ràng đến mức Triệu Nhã Kỳ muốn giả vờ không thấy cũng không được, nên dứt khoát thay Tần An trả lời:

"Đừng mơ, dù cô ấy độc thân hay không thì cậu cũng không có cửa."

"Đúng vậy, cậu không có cửa đâu." Du Hoài Châu cũng chen vào.

Từng có cảm tình với Cố Tri Vi, Du Hoài Châu đã nhờ Tần An dò hỏi tình trạng của cô. Kết quả, đúng là cô độc thân, nhưng chưa kịp theo đuổi được bao lâu thì Tần An đã bảo thôi, vì có tiếp cũng chỉ phí công.

Quả thật, ngay khi anh ta vừa có chút động thái, lời nói và cách cư xử của Cố Tri Vi đã cho thấy rõ ràng sự từ chối.

Đến Du Hoài Châu còn không được, điều kiện của Hứa Bác Hoa lại không bằng, lấy gì được Cố Tri Vi để mắt?

"Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, đâu nói là sẽ theo đuổi." Hứa Bác Hoa gãi đầu ngượng ngùng.

"Dù sao cũng đừng mơ." Triệu Nhã Kỳ nhấn mạnh.

Cố Tri Vi bề ngoài là độc thân, nhưng thực ra đã có bạn trai. Mời cô ấy nhảy ngay trước mặt người ta mà không thấy ánh mắt âm trầm của Lục Nghiên Tu sao?

"Bác Hoa, tôi nói trước cho rõ," Tần An nghiêm giọng, "cậu là bạn tôi, còn Cố tiểu thư là bạn thân nhất của Nhã Kỳ. Gặp cô ấy thì cứ giữ chừng mực, nếu làm gì quá đáng, chúng tôi sẽ không bỏ qua."

"Tôi… tôi là người đàng hoàng." Hứa Bác Hoa bị sặc đồ ăn, nói năng khó khăn.

"Vậy thì chú ý cho đúng mực." Tần An nhắc lại.

Thật khó chịu khi gặp được người vừa ý mà lực cản lại lớn đến vậy. Nhưng hắn biết rõ, Lục gia trong giới thương trường có địa vị thế nào. Không ai ngu dại mà đi đắc tội họ.

Từ trang viên nhà Triệu về, Lục Nghiên Tu nhìn bóng lưng cô gái đi phía trước, nhớ tới lời cô nói khi nãy, liền nhanh bước đuổi kịp:

"Giờ có thể nói chưa?"

Nghe giọng đầy mong đợi của anh, Cố Tri Vi liếc qua:

"Ý anh là chuyện kết hôn trong năm nay?"

"Đúng!" Lục Nghiên Tu gật đầu.

"Hình như chẳng có gì để nói cả."

"Vậy tức là… anh bị từ chối sao?"

"Không phải ý đó." Cố Tri Vi lắc đầu.

"Vậy là em đồng ý?" Mày kiếm của anh hơi nhướng lên, trong mắt lấp lánh niềm vui.

"Cũng không hẳn." Cố Tri Vi ngừng lại một chút. "Kết hôn là chuyện cả đời. Anh chắc chắn đây không phải chỉ là hứng khởi nhất thời mà đã suy nghĩ kỹ về việc muốn sống với em cả đời chứ?"

"Anh chắc chắn, đã nghĩ kỹ rồi." Ngay từ khi bước bước đầu tiên về phía cô, Lục Nghiên Tu đã xác định rõ mình muốn gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!