Cố Tri Vi lười chen vào cùng Lục Nghiên Tu xã giao, cô và Triệu Nhã Kỳ tìm một góc yên tĩnh, thoải mái để đứng trò chuyện, uống chút rượu và ăn ít đồ ngọt.
Rời xa đám đông, Triệu Nhã Kỳ nốc một ly rượu, gan cũng lớn hơn, sau khi đánh giá Cố Tri Vi từ trên xuống dưới, liền hạ giọng trêu chọc: "Nhìn dáng vẻ anh mày như thế, được người khác giới thích cũng chẳng có gì lạ. Mày có cảm tình với ảnh cũng là điều bình thường thôi."
Không thể không nói, Lục Nghiên Tu đúng là đẹp đến chấn động lòng người!
Dáng người chẳng thua gì người mẫu, cao ráo mà không kém phần rắn chắc, vai rộng eo thon chân dài.
Ngũ quan rõ nét, đường nét sắc sảo, vẻ ngoài tuấn tú, chỉ mặc sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản cũng đủ khiến khí chất bức người bùng phát, hoàn toàn không cần trang điểm cầu kỳ gì thêm mà vẫn thu hút mọi ánh nhìn.
Đặc biệt là ở giữa đám đông, anh ta gần như phát sáng, người ta chỉ cần liếc một cái là đã bị hút mắt, nhìn không dời nổi.
Chính vì vậy, Triệu Nhã Kỳ chỉ nói Cố Tri Vi có cảm tình, chứ không hẳn là yêu thích — vì cô cho rằng, với tốc độ từ bỏ nhanh như vậy, cảm xúc của Cố Tri Vi cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.
Là vì quanh cô thiếu nam giới, lại ở bên Lục Nghiên Tu quá lâu — một người đàn ông gần như hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu — cho nên mới nảy sinh mối tình mơ hồ kia.
"Hứ!" – Cố Tri Vi đưa tay ra hiệu im lặng, nhắc bạn cẩn thận, tai vách mạch rừng.
"Thôi, không chọc mày nữa!" – Triệu Nhã Kỳ thức thời ngậm miệng, chỉ lè lưỡi làm mặt xấu với cô, dùng ánh mắt để truyền đạt nốt phần còn lại.
Tầm mắt cô lại vô thức hướng về phía Lục Nghiên Tu, cảm thán: "Nói thật nhé, cho dù anh mày là kẻ bất tài, chỉ cần bước chân vào giới giải trí cũng đủ sống tốt rồi."
"Nếu để ba mẹ nuôi của tao nghe thấy câu đó, chắc họ đập mày bầm dập." – Cố Tri Vi chẳng phải kỳ thị gì giới giải trí, mà là vì Lục Nghiên Tu là niềm tự hào của cha mẹ, nghe vậy thể nào họ cũng phản cảm.
"Sợ gì? Tao cũng đâu đến mức ngốc mà nói trước mặt bọn họ. Với lại…" – Triệu Nhã Kỳ nói đến đây lại nhìn cô đầy ẩn ý: "Chúng ta đang bàn về anh mày mà, vậy mà mày chẳng buồn liếc lấy một cái."
Không giống cô nàng, Triệu Nhã Kỳ đã nhìn Lục Nghiên Tu đến 800 lần rồi.
Chỉ đơn giản là đứng ở góc độ mê trai mà chiêm ngưỡng một cực phẩm thôi!
"Mỗi ngày đều nhìn, chán rồi."
Ý thức được sự si mê trong kiếp trước của mình, Cố Tri Vi đã hạ quyết tâm chỉ làm em gái đàng hoàng, muốn buông bỏ tình cảm không nên có. Bước đầu tiên cô học được chính là: không nhìn Lục Nghiên Tu nữa.
"Câu đó của mày càng khiến ta nghi ngờ, chắc gì mày chỉ là "cảm tình" đơn thuần?" – Triệu Nhã Kỳ hạ thấp giọng, ghé sát tai cô thì thầm: "Chắc là đến tuổi dậy thì rồi, hormone nổi loạn, nên đặc biệt để ý trai đẹp bên cạnh!"
"… Cái này cũng có thể giải thích vậy sao?" – Cố Tri Vi nhớ lại kiếp trước mình chưa từng nói rõ là yêu anh từ thời niên thiếu, chỉ hàm hồ nói mình thích Lục Nghiên Tu. Không ngờ đời này Triệu Nhã Kỳ lại tự suy ra hướng đó.
"Có căn cứ khoa học đàng hoàng đấy nhé. Có nghiên cứu cho thấy, bất kể nam hay nữ, chỉ cần đến độ tuổi trưởng thành, phản ứng đầu tiên là để ý đến người khác giới ở gần mình — trong đó có cả người nhà." – Triệu Nhã Kỳ nói mà như sợ mình quá đà, nên không tiện đi sâu hơn.
"Vậy chắc là đúng rồi." – Cố Tri Vi thuận theo để mặc nàng hiểu lầm.
Nhưng tại sao cô lại thích Lục Nghiên Tu, bản thân cô biết rõ hơn ai hết.
Anh từng là người không thể thay thế trong cuộc đời cô, một người khiến cô cảm thấy an toàn, có thể xoa dịu nỗi bất an và sợ hãi trong lòng cô. Ở bên anh, cô có thể là chính mình, không phải dè dặt, không phải rụt rè quan sát sắc mặt người khác, mà cảm nhận được rõ ràng sự thiên vị anh dành cho mình.
Chỉ tiếc, đó là thứ thiên vị giới hạn trong tình cảm anh trai dành cho em gái.
"Ôi trời…" – Triệu Nhã Kỳ vỗ vai cô, chỉ về phía một cô gái đang lén lút tiếp cận Lục Nghiên Tu với vẻ thẹn thùng: "Thấy chưa? Anh mày được ưa chuộng thật đấy. Nhìn Khương Cẩm Toa kìa, trông là biết có ý với anh mày rồi."
"À, nhỏ đó muốn làm chị dâu tao đấy." – Cố Tri Vi vẫn không buồn quay sang nhìn, chỉ tập trung thưởng thức ly rượu trên tay.
"Mày còn chưa liếc nhìn đã biết? Mày là thần tiên hả? Hay có con mắt thứ 3?" – Triệu Nhã Kỳ kinh ngạc.
"Tao biết thật mà." – Cố Tri Vi thản nhiên đáp.
Bởi vì kiếp trước cô từng trở mặt với Khương Cẩm Toa.
Khương Cẩm Toa cũng thích Lục Nghiên Tu. Khi theo đuổi anh, cô ta phát hiện Cố Tri Vi có tình cảm nam nữ với anh mình, liền cười khẩy và nói: "Cố Tri Vi, có phải cô đối với anh mình hơi bị… lệch lạc rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!