"Chị chu đáo quá ạ." – Cố Tri Vi khẽ cười, giọng điệu nhàn nhạt.
"Vị trí của em, chị đã sắp xếp sẵn bên này." – Lý Diệu Tuyết ra hiệu cho Cố Tri Vi đi cùng.
Không nói nhiều, Cố Tri Vi theo sau cô ta.
"Nếu em không thích chỗ này thì có thể đổi cái khác." – Lý Diệu Tuyết nói, giọng không giấu được sự quan tâm. Cô ấy đã cẩn thận chọn vị trí này cho Cố Tri Vi.
Nếu không phải phòng ban này không có phòng làm việc riêng thì cô ấy đã sắp cho Tri Vi một phòng độc lập rồi. Dù sao ai có chút thông tin trong tập đoàn cũng biết sau lưng Cố Tri Vi là tổng giám đốc Lục và chủ tịch Lục – hai chỗ dựa lớn. Trong mắt người khác, cô ấy gần như là "tiểu công chúa" của công ty. Lấy lòng cô, chỉ có lợi, không có hại.
"Dạ, em ổn mà, không cần đổi đâu." – Cố Tri Vi đáp thật lòng. Nhìn quanh, chỗ này đúng là một vị trí tốt: rộng rãi, gần cửa sổ, xung quanh còn có cây xanh, thoáng đãng và sáng sủa.
"Vậy thì tốt." – Lý Diệu Tuyết mỉm cười. "Bên phòng mình chia thành nhiều nhóm nhỏ, em sẽ vào tổ marketing nội bộ. Người ngồi phía trước em là trưởng nhóm, còn hàng ghế này và dãy phía trước đều là đồng nghiệp cùng tổ."
Nói xong, cô liếc mắt ra hiệu cho trưởng nhóm Trần Nhã Chi đứng lên.
Trần Nhã Chi nhanh chóng hiểu ý, đứng dậy tự giới thiệu: "Chào bạn, mình là Trần Nhã Chi."
"Chào bạn." – Cố Tri Vi mỉm cười đáp lại.
Lý Diệu Tuyết dặn tiếp: "Tri Vi còn chưa quen việc, em giới thiệu cụ thể tình hình công việc cho bạn ấy, hướng dẫn tận tình một chút nhé."
"Dạ, em hiểu." – Trần Nhã Chi nhanh nhẹn trả lời.
Ai cũng ngầm hiểu thân phận đặc biệt của Cố Tri Vi, nên ngầm đồng thuận với nhau: tuyệt đối không được tỏ thái độ kẻ cả với cô ấy.
Việc Cố Tri Vi vừa mới vào đã bị điều chuyển từ phòng tổng giám đốc xuống làm vị trí cơ sở, ai nhìn vào cũng đoán đây là kiểu "luân chuyển nội bộ" để làm quen với từng phòng ban, chuẩn bị cho vị trí cao sau này.
Sau khi Lý Diệu Tuyết rời đi, Trần Nhã Chi tiếp tục thay cô ta tiếp đón, nhiệt tình hướng dẫn Cố Tri Vi.
Đối với việc người khác quan tâm hay lấy lòng, Cố Tri Vi vốn đã quá quen, nên cũng không cảm thấy phiền.
Chẳng mấy chốc buổi sáng trôi qua, lúc Trần Nhã Chi hỏi: "Giữa trưa cậu tính ăn gì? Đi căn tin hay ra ngoài?"
Lúc này Cố Tri Vi mới chợt nhận ra suốt sáng nay mình chẳng làm được việc gì, chỉ lo sắp xếp lại bàn làm việc, dọn đồ lặt vặt.
"Mình ăn ở căn tin."
"Đi chung không?" – Trần Nhã Chi mời.
"Thôi, mình muốn ăn một mình." – Với Cố Tri Vi, ăn cơm là chuyện mang tính riêng tư. Nếu ăn với người chưa thân, cô sẽ thấy không thoải mái, có khi còn không nuốt nổi, nên không muốn tự làm khó bản thân.
"Vậy cũng được." – Trần Nhã Chi biết ý, không làm phiền, rút lui trước.
Sau khi dọn dẹp gọn gàng đồ đạc trên bàn làm việc, Cố Tri Vi rời khỏi văn phòng, đi thẳng tới căn
-tin.
Khu căn
-tin là một toà nhà riêng biệt, cô vừa bước đến cửa thì chợt nghe một giọng nam quen thuộc vang lên bên tai.
"Tri Vi."
Theo phản xạ, Cố Tri Vi quay đầu tìm chủ nhân của giọng nói ấy.
Khuôn mặt điển trai, trẻ trung của Lục Nghiên Tu lập tức hiện ra trước mắt. Không hiểu sao, trong đầu cô lại chợt hiện lên hình ảnh hắn ngoại tình ở kiếp trước. Ánh mắt lập tức né tránh, cô bĩu môi, hờ hững đáp:
"Anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!