Không phải là Cố Tri Vi có ý kiến gì với Lục Nghiên Tu hay gì cả, chỉ là gần đây cô cảm thấy hắn có chút… khó chiều.
Cái "khó chiều" này, là một loại cảm giác rất khó tả, khó mà nói rõ được, rối rắm phức tạp.
Lục Nghiên Tu giống như hy vọng cô đặt hắn ở một vị trí đặc biệt quan trọng, không được tùy tiện qua loa với hắn, càng không được dối gạt, mà phải nghiêm túc đối đãi.
Trong lúc đang nghĩ lan man, ánh mắt của Cố Tri Vi vô tình chạm phải ánh mắt của người đàn ông bên cạnh.
Hắn mỉm cười nhìn cô một cái, rồi thu mắt lại.
Theo lý mà nói, Lục Nghiên Tu cười cũng chẳng hiếm hoi gì, nhưng không hiểu sao, dạo gần đây Cố Tri Vi cứ thấy hắn có chút kỳ lạ.
Muốn miêu tả cái cảm giác kỳ lạ ấy, cô nhất thời lại chẳng nói rõ được nguyên nhân.
Nếu phải hình dung sơ sài, thì là — hình như hắn đã thay đổi ở đâu đó.
Suy nghĩ khiến con người ta tập trung, Cố Tri Vi cũng không ngoại lệ.
Lục Nghiên Tu cắt xong một miếng bánh kem rồi đặt trước mặt cô, mà cô thì vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ, liền một miếng lại một miếng ăn luôn.
"Đừng chỉ ăn bánh kem, ăn chút đồ mặn đi, không thì chưa kịp ngủ là đói bụng đó."
Lời nhắc vang bên tai, Cố Tri Vi vừa ăn xong miếng bánh cuối cùng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Hắn đang gắp thêm thức ăn vào bát cho cô.
Thôi thì khỏi nghĩ nữa, ăn cơm trước đã.
Cố Tri Vi gạt hết suy nghĩ vẩn vơ sang một bên, bắt đầu ăn uống nghiêm túc.
Thế nhưng, người đàn ông bên cạnh vẫn không ngừng hấp dẫn ánh mắt cô — vì cô ngại ngấy bánh kem nên mới ăn có một miếng, mà hắn thì ăn tới hai miếng.
So với Cố Tri Vi và ba mẹ Lục, ai cũng chỉ ăn vài miếng rồi ngừng, bánh kem mua từ bên ngoài chẳng mấy ai thích, thì Lục Nghiên Tu lại như chẳng thèm để tâm ngon hay không, ăn cái nào cũng được.
Không thể không nói, Lục Nghiên Tu vẫn luôn là một người anh rất tốt, luôn chăm sóc và bao dung cô.
Nếu không phải vậy, thì ở kiếp trước cô cũng chẳng dám gan to bằng trời, ỷ vào hắn thương mình mà ép hắn phải cưới cô.
Sau khi ăn xong, Cố Tri Vi không lập tức lên lầu ba, mà nán lại phòng khách tầng một.
Cả nhà cùng ăn trái cây, uống trà, trò chuyện rôm rả.
Ba mẹ Lục đi ngủ khá sớm, hai người chẳng bao lâu sau đã lên tầng bốn nghỉ ngơi.
Còn lại cô và Lục Nghiên Tu, Cố Tri Vi cầm remote đổi kênh điều hòa rồi chuyển kênh tivi.
Tìm mãi không thấy chương trình nào mình thích, cô dứt khoát không xem nữa, vừa đứng dậy vừa nói với Lục Nghiên Tu: "Anh, em về phòng đây."
"Anh đi với em." – Lục Nghiên Tu bước theo ngay sau cô.
Vào thang máy, Cố Tri Vi định nhấn nút tầng ba.
Tay cô vừa đưa ra, thì chạm phải tay Lục Nghiên Tu cũng đang định bấm nút, đầu ngón tay khẽ đụng mu bàn tay hắn, cô theo bản cô rụt tay về, rồi nhìn ngó quanh vách tường trong thang máy.
Thang máy được lắp gương, cô chán quá liền soi gương nhìn xem mình trông thế nào.
Có lẽ Lục Nghiên Tu cũng rảnh rỗi, nên cũng soi gương như cô.
Ánh mắt hai người giao nhau trong gương, nhưng khoảnh khắc chạm mắt ấy — có lẽ vì không gian khép kín quá nhỏ hẹp, có lẽ vì hắn cao hơn cô khoảng một cái đầu, lại thêm cảm giác gần đây cô vẫn thấy hắn có chút kỳ lạ, nên giờ phút này, khi cô nhìn hắn trong gương, toàn bộ sự chú ý đều bị hắn hút lấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!