Họ từng giúp nhau tống cổ mấy kẻ theo đuổi dai dẳng, dù là giả vờ hay thật lòng không thích, cả hai vẫn thường làm vậy từ trước đến nay.
Lần này, Lục Nghiên Tu lại ra tay giúp cô đuổi người, cô cũng chẳng buồn để tâm đến việc anh nói gì.
Trước kia, cô cũng từng tự xưng là bạn gái của Lục Nghiên Tu để dọa người khác lùi bước.
Nhưng lần này không hiểu sao, cô lại không gỡ được tay anh ra.
"Anh làm gì vậy?" – Cố Tri Vi ngẩng đầu, đối diện với người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu: "Buông tay ra."
"Vận đào hoa của em cũng ghê đấy, anh mới rời đi có vài phút đã có người nhào tới rồi." – Lục Nghiên Tu cúi mắt nhìn cô gái bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch.
"Anh thì sao? Vận đào hoa của anh cũng đâu có kém. Em đâu thiếu lần thấy người khác tìm đến anh." – Cố Tri Vi nói thật lòng, hai người họ đúng là kẻ tám lạng người nửa cân về độ thu hút người khác phái.
"Đi thôi, lên xe, về nhà." – Lục Nghiên Tu vừa nói vừa sải bước đi trước.
Bả vai vẫn bị giữ chặt, anh vừa động thì Cố Tri Vi cũng chỉ có thể bị kéo đi theo.
Ngồi vào ghế phụ, cô nghiêm túc cài dây an toàn.
Xe chạy được một đoạn, Cố Tri Vi lờ mờ cảm thấy không khí xung quanh có gì đó hơi nặng nề.
Trong không gian chỉ có hai người, cảm giác áp suất thấp đến từ đâu thì quá rõ ràng.
Cô liếc nhìn người đàn ông đang lái xe, có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt anh đang căng thẳng đến mức nào.
Cô chợt thấy bối rối.
Trước khi rời khỏi trung tâm thương mại, Lục Nghiên Tu vẫn ổn mà?
Sao giờ trông như đang dỗi?
Cô đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi hỏi: "Anh dạo này có phát hiện mình dễ xúc động không? Vừa mới vui vẻ đó, quay đi quay lại đã lạnh lùng, trở mặt còn nhanh hơn lật sách nữa. Đúng là lòng dạ đàn ông, như kim đáy biển."
"Vậy em có từng nghĩ vì sao anh lại dễ xúc động không?" – Lục Nghiên Tu mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, giọng nói bình tĩnh vang lên.
Anh không cho rằng bản thân là người quá dễ mất kiểm soát cảm xúc, chỉ là đôi khi thật sự không kiềm chế nổi. Mà những cảm xúc đó phần lớn đều liên quan đến Cố Tri Vi — bởi vì quá muốn có được, nên mới dễ lo được lo mất.
Vừa rồi thấy cô bị đàn ông khác tiếp cận, nghĩ đến việc có kẻ khác có ý đồ với cô, anh thật sự cảm thấy không thoải mái chút nào.
"……"
Ban đầu Cố Tri Vi chỉ định trêu chọc vài câu, không ngờ Lục Nghiên Tu lại ném thẳng câu hỏi cho cô.
"Ờm… cái này… Anh không nói thì làm sao em biết được? Em đâu phải sâu trong bụng anh, cũng không có năng lực thần thông để hiểu thấu mọi chuyện."
Trước Tết vừa rồi, Lục Nghiên Tu cũng từng dễ xúc động như vậy, khiến người ta chẳng hiểu gì cả, nghĩ mãi cũng không ra nguyên do.
Cô từng thử hỏi, nhưng anh hoàn toàn không nói thật lòng với cô.
Anh không nói, cô biết làm gì?
Mà dù có nói, cô cũng chẳng làm được gì.
Cảm xúc là thứ cần tự điều chỉnh, người ngoài can thiệp không được bao nhiêu.
Dù sao, chỉ cần không chọc đến anh là được.
Lục Nghiên Tu không đáp lại, nên Cố Tri Vi cho rằng cuộc trò chuyện kết thúc rồi, liền quay sang nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, thả hồn theo dòng suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!