"Không có đâu, anh uống rượu tử tế lắm, rất ít nói chuyện, cơ bản là ngủ luôn, em với anh chỉ có trợn mắt nhìn nhau." – Nói đến đây, Cố Tri Vi không nhịn được phì cười.
"Được. Anh..." – Lục Nghiên Tu liếc mắt nhìn cô gái đứng phía sau: "Anh không làm phiền em nữa."
Nói xong, anh quay người rời đi, bước chân hơi vội vã.
Cố Tri Vi cảm thấy Lục Nghiên Tu đang xấu hổ, nếu không thì anh bỏ đi nhanh như thế làm gì?
Nhưng mà, tối qua cũng chẳng có gì đáng để xấu hổ cả mà?
Nghĩ vậy, cô tiện tay đóng cửa phòng lại.
Lúc cả nhà ăn cơm trưa, Cố Tri Vi vẫn cảm thấy Lục Nghiên Tu còn đang xấu hổ.
Mỗi lần ánh mắt anh chạm vào cô, lại nhanh chóng dời đi.
Biết rõ mà không nói ra, Cố Tri Vi giả vờ như không để ý, nhưng bà Lục lại hỏi: "Tri Vi à, tối hôm qua con với anh con chơi tới mấy giờ mới về vậy? Uống nhiều rượu lắm hả?"
Cô cười đáp: "Tầm khoảng 11 giờ là về đến nhà rồi ạ, tụi con không uống bao nhiêu đâu."
Chỉ cần cô không uống say thì đều tính là uống ít, mà thực tế Lục Nghiên Tu cũng không uống bao nhiêu.
"Sao mẹ lại nghe quản gia nói, tối qua Nghiên Tu phải uống canh giải rượu? Mới nãy cũng uống nữa kìa?" – Bà Lục nói, ánh mắt dừng lại trên người con trai: "Tri Vi nói không uống nhiều, vậy là con uống nhiều à?"
"Vâng." – Lục Nghiên Tu thành thật trả lời.
"Uống ít thôi, uống say không tốt cho sức khỏe." – Con cái đều đã lớn, một số chuyện không tiện quản quá nhiều, bà Lục chỉ nhẹ nhàng dặn dò: "Tri Vi, con cũng vậy, nghe chưa?"
Trước sự quan tâm của bà Lục, Cố Tri Vi ngoan ngoãn gật đầu.
Ăn trưa xong, cô theo thói quen ra sân đi dạo một chút, vừa để tiêu cơm, vừa dễ ngủ trưa hơn.
Đi được một lúc, bên cạnh bỗng xuất hiện một bóng người cao lớn. Cố Tri Vi liếc mắt nhìn sang.
Lục Nghiên Tu có vẻ đã bớt xấu hổ, ung dung thoải mái nhìn cô.
"Anh làm gì đấy?" – Cô hỏi.
Cồn có tác dụng làm mờ ký ức, Lục Nghiên Tu không nhớ rõ hết mọi chuyện xảy ra tối qua. Lúc còn tỉnh táo thì có thể đoán được sơ sơ hành động và lời nói của mình sau khi say.
Nhưng mà...
Tại sao trong mắt Cố Tri Vi, anh lại giống như một người không phân biệt giới tính vậy?
Anh tựa vào người cô ngủ, còn để cô giúp cởi áo khoác, lại còn ôm cô ngủ trên giường — vậy mà cô không hề phản ứng gì, thái độ dửng dưng như thể anh có làm gì đi nữa cũng không khơi dậy nổi bất kỳ cảm xúc nào từ cô. Cô không hề coi anh là đàn ông.
"Tri Vi, tối qua..." – Anh ngập ngừng một chút: "Anh cởi áo, có để lại ảnh hưởng tiêu cực nào với em không?"
"Hả?" – Cố Tri Vi hoàn toàn không ngờ Lục Nghiên Tu sẽ hỏi câu như vậy.
Anh cởi áo thì có thể để lại ảnh hưởng gì cho cô được chứ?
Huống hồ, anh đâu có cởi hết, cô cũng đâu thấy cái gì đâu.
Mà kể cả có thấy đi nữa, cũng chẳng đến mức ảnh hưởng gì.
Chẳng lẽ nhìn một người đàn ông c** tr*n là sẽ xảy ra chuyện gì?
Cố Tri Vi nhướng mày: "Anh nghĩ nhiều rồi, anh chỉ cởi áo ngoài thôi, không gây ảnh hưởng gì đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!