Vì đoán trúng, Du Hoài Châu và Triệu Nhã Kỳ phải uống phạt. Cố Tri Vi đang định "giám sát" xem hai đứa có chịu uống không thì phát hiện chai rượu trên bàn đã bị tụi nó uống gần cạn. Cô lập tức gọi phục vụ mang thêm vài chai nữa.
Rượu vừa được đưa tới, cô tự tay mở nắp, rót liền hai ly đầy đưa cho Du Hoài Châu và Triệu Nhã Kỳ.
Làm xong, Cố Tri Vi cũng rót cho mình một ly.
Cô định nhấp thử một ngụm xem vị ra sao thì bất giác cảm thấy như có áp suất thấp từ đâu ập đến. Cảm giác hơi là lạ, cô liếc mắt nhìn quanh, sau đó mới chợt nhớ ra — bên cạnh mình còn có Lục Nghiên Tu.
Từ nãy tới giờ đi chơi chung, hầu hết thời gian cô toàn chơi với người khác, cười đùa vui vẻ, chẳng hề liếc mắt nhìn anh lấy một lần. Lục Nghiên Tu dù ngồi cạnh cô cũng giống như bị cô cố tình ngó lơ, cảm giác đó lan khắp lòng anh, khó chịu vô cùng.
Thấy Cố Tri Vi như cuối cùng cũng nhớ ra sự hiện diện của mình, anh đưa tay về phía cô:
"Rót cho anh một ly đi, anh cũng muốn uống chút."
"Hả?" – Cố Tri Vi hơi bất ngờ: "Anh chắc chứ?"
"Yên tâm, lát nữa anh nhắn cho tài xế tới đón."
Thực ra lúc này Lục Nghiên Tu đâu có định uống rượu, chỉ là muốn uống gì đó để đè nén cảm giác không vui trong lòng.
"Vậy được."
Biết rõ tửu lượng của Lục Nghiên Tu yếu, Cố Tri Vi rót cho anh một ly cực kỳ nhỏ.
"Em rót ít vậy đó hả?" – Lục Nghiên Tu không tin nổi nhìn ly rượu — chỉ chừng bằng một đốt ngón tay.
"Vậy là nhiều rồi đó. Anh uống thử xem sao, lỡ đâu không hợp khẩu vị thì đỡ bị khó chịu." – Cố Tri Vi nói tỉnh bơ.
Cô không tiện nói thẳng trước mặt bao nhiêu người: tửu lượng của anh tệ lắm, uống chút là đủ.
"Để anh rót." – Lục Nghiên Tu cầm chai rượu lúc nãy cô dùng, tự rót cho mình nửa ly.
Có lẽ vì trong lòng khó chịu quá, anh chẳng cảm nhận được mùi vị của rượu ra sao, chỉ thấy nhạt nhẽo như nước lọc. Thế là anh vô thức uống hết nửa ly, rồi lại rót đầy một ly khác.
Hành động này khiến Cố Tri Vi nhíu mày.
Cô quá rõ tửu lượng của Lục Nghiên Tu — tệ đến mức khiến người ta muốn phát cáu. Một ly thôi cũng đủ ngã gục. Cô định giơ tay ngăn anh lại thì không kịp nữa, anh đã uống xong ly thứ hai.
"…" – Cố Tri Vi im lặng nhìn chằm chằm người đàn ông rõ ràng đang chuẩn bị uống tiếp ly thứ ba.
"Đoán lớn hay nhỏ đi."
Vòng chơi tiếp tục, Du Hoài Châu và Lục Nghiên Tu đã nói xong, chỉ còn Cố Tri Vi là chưa lên tiếng. Triệu Nhã Kỳ đẩy nhẹ vai cô, nhắc khéo.
Cố Tri Vi thu lại nửa tâm trí đang dõi theo Lục Nghiên Tu, nói "nhỏ", rồi tranh thủ nắm lấy tay anh đang chuẩn bị rót rượu, nghiêm túc bảo: "Anh đừng uống nữa."
Nhìn Lục Nghiên Tu uống liền hai ly, Triệu Nhã Kỳ cũng thấy lạ: "Lục tổng, anh không phải ghét uống rượu sao?"
"Thỉnh thoảng cũng uống chút." – Lục Nghiên Tu rút tay khỏi tay Cố Tri Vi, "Không sao, anh uống thêm một ly nữa."
Không ngăn được, Cố Tri Vi chỉ biết âm thầm cầu nguyện: ngàn vạn lần đừng say nằm lăn ra đó là được.
Ly đầu chỉ là nửa ly, nhưng ly thứ hai và thứ ba đều đầy ắp. Với tửu lượng của anh thì thế là quá sức rồi, hơn nữa chai rượu cô chọn có nồng độ khá cao, tác dụng đến chậm nhưng rất mạnh.
Đáng tiếc trời không nghe lời cầu nguyện của cô. Cả bọn lại chơi thêm vài ván, lúc cô quay sang nhìn Lục Nghiên Tu thì phát hiện vành tai anh đã đỏ ửng, trong lòng lập tức biết có chuyện.
Lục Nghiên Tu khi say sẽ không biểu hiện gì trên mặt, mà tai anh sẽ đỏ lên trước.
Chắc chắn anh không chống nổi tác dụng của cồn nữa, cơ thể đã bị rượu ngấm mạnh rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!