Con trai lái xe nhanh hơn Cố Tri Vi, chỉ vài giây sau đã không thấy bóng dáng xe đâu nữa. ông Lục nhìn ra phía trước, lại nhìn về vị trí lúc nãy mình đứng: "Bà xã à, bà có biết rốt cuộc Nghiên Tu nó thích con gái nhà ai không?"
"Không biết." – Bà Lục đáp rất thật thà. Từ đầu đến cuối, con trai không hề hé lộ tí gì về cô gái kia, bà cũng không ép hỏi. Nó đã nói là sau này sẽ nói, mà nghe đâu hai đứa hình như còn chưa bắt đầu gì cả.
"Nếu vậy, hay là bà giúp nó tính kế đi? Nói cho nó biết làm sao lấy lòng con gái, dạy nó mấy chiêu theo đuổi, để nó sớm có bạn gái còn hơn."
Trước đây, ông Lục từng định lấy danh người từng trải để truyền kinh nghiệm yêu đương cho con trai, nhưng Nghiên Tu chẳng thèm nghe.
Giờ nhìn con trai mãi vẫn chưa hẹn hò được ai, ông cảm thấy có lẽ nên ra tay giúp đỡ một phen.
Bà Lục liếc ông một cái đầy ghét bỏ: "Không biết thì đừng xen vào, lỡ làm hỏng việc thì sao."
Con trai không mở miệng nhờ giúp, bản thân họ cũng chẳng hiểu tình hình cụ thể, nếu dạy sai thì có khi còn phản tác dụng.
Mà thật ra, bà cũng rất tò mò — rốt cuộc con trai mình thích kiểu con gái thế nào?
Cuối tuần.
Ngày nghỉ ở nhà, Cố Tri Vi ngủ nướng tới tận trưa, bị quản gia gọi dậy.
"Nhị tiểu thư, có gói hàng giao tận nơi, cần đích thân cô ký nhận."
Nghe vậy, cô vội vàng xuống lầu.
Tháng trước Triệu Nhã Kỳ đi dự show thời trang, mua giúp cô không ít thứ. Chính cô cũng đặt vài món, lặt vặt nhiều loại, phần lớn đều phải đặt trước mới có, giờ hàng giao tới, cô phải kiểm tra một chút.
Vừa xuống đến phòng khách, mấy nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề đã đứng đó.
Họ dường như nhận ra ngay ai là chủ nhân, đều đồng loạt cúi người chào cô.
Sau khi nhận đồ xong, Cố Tri Vi bảo quản gia lì xì cho họ một chút, rồi chuẩn bị lên phòng nằm tiếp, đợi đến gần giờ hẹn với Triệu Nhã Kỳ thì dậy.
Không ngờ, cô lại bị Lục Nghiên Tu chặn ngay trước cửa phòng.
"Anh làm gì vậy?" – Cố Tri Vi hỏi.
"Em lại ngủ nữa hả? Không đau lưng ê ẩm à?" – Lục Nghiên Tu liếc nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ: "Hôm nay trời đẹp, xuống sân chơi thể thao chút đi? Đánh cầu lông hay bóng rổ cũng được."
Trong nhà có không ít sân thể thao, cả hồ bơi ngoài trời cũng có, nhưng Cố Tri Vi không hay vận động.
Nghe Lục Nghiên Tu mời, cảm giác như đang quay lại thời học sinh lại trỗi dậy mạnh mẽ.
"Em không muốn học thể dục đâu, anh đi một mình đi." – Cô xua tay từ chối: "Tối em còn có hẹn."
"Tối đi chơi không ảnh hưởng gì đến vận động cả." – Lục Nghiên Tu ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Em ngồi văn phòng cả ngày, không vận động chút nào à?"
"Em còn trẻ, sức khoẻ tốt mà, không cần cố tình vận động." – Cách lần kiểm tra sức khoẻ trước của cô cũng không lâu, kết quả bình thường: "Nhưng mà, anh không có hẹn hò gì sao?"
"Hẹn hò?" – Lục Nghiên Tu nhíu mày khó hiểu.
"Đúng rồi, hẹn hò ấy." – Cố Tri Vi nhìn anh từ đầu đến chân: "Anh thích người ta rồi, sao ngày nào cũng đi làm rồi về như em thế? Không đi gặp cô ấy sao? Hay là tan làm xong anh mới hẹn gặp rồi mới về nhà?"
Cô không có ý thăm dò chuyện tình cảm của anh, nhưng dạo gần đây anh trông như không dính dáng gì đến chuyện yêu đương, chưa từng thấy anh ra ngoài hẹn hò. Đương nhiên, cũng có thể là anh có đi, nhưng không để lộ.
"……" – Lục Nghiên Tu thu lại ánh mắt đang nhìn cô, bỗng nhiên không biết phải nói gì.
Đáp lại chỉ là sự im lặng, nhưng Cố Tri Vi cũng chẳng quan tâm. Cô vòng qua anh, mở cửa phòng, còn không quên nhắc:
"Anh à, em đi ngủ trưa, đừng gõ cửa nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!