Chương 42: (Vô Đề)

Nghĩ một lát, Cố Tri Vi khẽ cong môi cười, ánh mắt liếc lên, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Có lẽ do mọi người đều chưa ngủ trưa, ai cũng có phần uể oải nên suốt quãng đường không ai nói gì, bầu không khí im lặng lạ thường.

Chính bởi sự yên tĩnh ấy, cảm giác của cô với thế giới bên ngoài cũng trở nên nhạy bén hơn đôi chút.

Không rõ là do cô nghĩ nhiều, hay thật sự như thế, nhưng cô có cảm giác Lục Nghiên Tu lái xe không tập trung lắm, thỉnh thoảng luôn liếc nhìn cô. Tuy nhiên, cô không thể khẳng định chắc chắn là hắn đang nhìn mình.

Người lái xe thì phải tập trung quan sát cả sáu hướng, tai nghe tám phương, luôn chú ý tình hình giao thông xung quanh để kịp thời phản ứng nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, đảm bảo an toàn cho bản thân.

Cho nên, việc Lục Nghiên Tu nhìn sang hướng cô cũng có thể chỉ đơn thuần là đang quan sát bên phải giao lộ.

Sau kỳ nghỉ Tết, công việc trở lại quỹ đạo như cũ.

Ngày đầu tiên đi làm lại, vẫn giữ thói quen nghỉ Tết là ngủ đến khi tự tỉnh dậy, Cố Tri Vi ngồi tại bàn làm việc mà tinh thần không thể nào tập trung nổi.

Bất ngờ có người vỗ nhẹ vai cô, khiến cô lập tức ngồi thẳng dậy theo phản xạ.

"Tri Vi, chúc mừng năm mới nhé. Phiền em theo chị tới văn phòng một lát."

Là Lý Diệu Tuyết – quản lý cấp trên trực tiếp của cô – đang nói chuyện.

Cố Tri Vi không hiểu chuyện gì: "Giám đốc Lý, có chuyện gì vậy ạ?"

"Có một chút điều chỉnh liên quan đến công việc." – Lý Diệu Tuyết nở nụ cười lịch sự: "Em có thời gian chứ?"

"Có ạ." – Cố Tri Vi lập tức đứng dậy, sánh bước cùng Lý Diệu Tuyết đi về phía văn phòng.

Hôm nay cô vốn dự định dành để xử lý giấy tờ, chưa sắp xếp công việc gì cụ thể, nên có thể nghe xem Lý Diệu Tuyết tìm mình là vì chuyện gì.

Khi đến nơi, Lý Diệu Tuyết không ngồi vào ghế làm việc của mình mà mời Cố Tri Vi ngồi xuống ghế sofa. Sau đó, cô đưa cho Tri Vi một tập tài liệu và vẫn giữ nụ cười: "Tri Vi, em đã vào bộ phận công tác cộng đồng được vài tháng rồi, trưởng thành rất nhanh."

Công việc trong tổ không có gì quá khó, nên Cố Tri Vi từ lâu đã làm rất ổn.

Những lời khen kia, cô không để tâm nhiều, sự chú ý đặt hoàn toàn vào tập tài liệu vừa được đưa.

"Đây là quy hoạch mới của bộ phận năm nay." – Lý Diệu Tuyết chỉ vào tài liệu để giải thích, rồi nói tiếp: "Chị dự định thành lập một tổ truyền thông nội bộ mới, giao cho em làm tổ trưởng. Tuy nhiên hiện tại nhân sự chưa đủ, chị sẽ điều ba đến bốn người từ các nhóm hiện tại sang, những người còn lại sẽ thông qua tuyển dụng, em sẽ làm việc trực tiếp với phòng Nhân sự."

Cho dù không cần nhìn người đứng sau Cố Tri Vi là ai, chỉ xét riêng xuất phát điểm ban đầu – chức vụ trong tổ của cô còn cao hơn nhiều so với các thành viên tổ khác, gần như là cấp quản lý – cũng đủ để thấy cô không phải nhân viên bình thường.

Từ lúc nhận được thông báo điều chuyển Cố Tri Vi đến bộ phận công tác cộng đồng, Lý Diệu Tuyết đã hiểu rõ: đến lúc phải sắp xếp cho cô từng bước thăng tiến, nếu để chậm trễ đến khi không còn vị trí nào phù hợp thì sẽ phải đi hỏi chỉ đạo cấp cao.

Nghe rõ ý định của Lý Diệu Tuyết, Cố Tri Vi gật đầu: "Vâng, không thành vấn đề ạ."

Lý Diệu Tuyết liền mở máy tính bên cạnh, đưa cho cô xem bản thông báo thăng chức mà phòng Nhân sự đã soạn sẵn, đồng thời nói thêm: "Thông báo thăng chức của em sẽ được công bố trong hôm nay. Còn về điều chỉnh mức lương, Nhân sự cũng sẽ liên hệ với em trong ngày."

Liếc sơ qua nội dung thông báo, Cố Tri Vi giơ tay làm dấu OK: "Cảm ơn Giám đốc Lý."

"Không có gì." – Lý Diệu Tuyết gọn gàng kết thúc cuộc nói chuyện: "Chị chỉ muốn thông báo với em một chút về sự điều động công việc lần này. Nếu sau này có gì thắc mắc, cứ đến hỏi chị."

"Vâng."

Bàn giao xong công việc, Cố Tri Vi cầm tài liệu rời khỏi văn phòng.

Trở lại chỗ làm, cô lật lại tập tài liệu để đọc kỹ một lần nữa.

Lý Diệu Tuyết trình bày mọi thứ rất chi tiết, cô chẳng cần phải suy nghĩ nhiều cũng có thể nắm được toàn cục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!