Chương 40: (Vô Đề)

Trò chơi ghép hình gần xong rồi, mà cũng còn sớm để đi ngủ, Cố Tri Vi nghĩ nghĩ, rồi đồng ý lời mời của Lục Nghiên Tu.

Hai người xuống phòng khách, Lục Nghiên Tu lấy bộ cờ caro từ trong tủ ra.

Ván cờ bắt đầu, Cố Tri Vi cực kỳ nghiêm túc.

Trước khi đặt từng quân cờ, cô đều suy tính từng lớp, cân nhắc mọi khả năng.

So với cô thì đối diện — người đàn ông kia — lại chẳng mấy nghiêm túc, hoàn toàn xem đây là cách giết thời gian cho đỡ chán, thắng thua không quan trọng, đặt quân cũng rất tùy tiện, còn vừa chơi vừa trò chuyện.

Mà đang nói chuyện thì bỗng đề tài rẽ sang hướng không ai ngờ tới.

"Nghe em nói, em cũng đến tuổi có thể yêu đương, kết hôn rồi, vậy..." – Lục Nghiên Tu vừa đặt quân xong thì ngẩng đầu lên, nhìn cô chăm chú: "Em thích kiểu đàn ông như thế nào?"

"Hả?" – Bị hỏi đột ngột, Cố Tri Vi ngây người.

Sống đến hai đời, đây là lần đầu tiên cô nghe được câu hỏi kiểu này từ miệng Lục Nghiên Tu.

Cô ngạc nhiên nhướn mày, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi. Lục Nghiên Tu thấy vậy thì thu lại ánh mắt: "Không hỏi được à?"

"Không phải không hỏi được, chỉ là..." – Cố Tri Vi khó hiểu nghiêng đầu: "Sao tự nhiên anh hỏi chuyện này?"

Cô hỏi vậy cũng không lạ. Đời trước Lục Nghiên Tu chưa từng quan tâm cô thích kiểu người ra sao. Ngược lại, là cô từng nhiều lần ám chỉ tình cảm với anh, cũng từng hỏi anh thích kiểu con gái nào. Nhưng mỗi lần, anh đều không trả lời, thành ra hỏi mãi cũng vô ích, về sau cô bỏ luôn.

Không ngờ, kiếp này cô còn chưa hỏi thì anh lại chủ động hỏi trước.

Có điều, cô gần như chắc chắn, lý do anh hỏi chẳng qua chỉ là tiện miệng tìm chuyện để nói, chứ không phải mang theo ý gì sâu xa như cô đời trước từng làm, mong biết mình có phải là mẫu người anh thích hay không.

"Chỉ là rảnh quá nên tiện hỏi thôi." – Lục Nghiên Tu cụp mắt xuống, giọng đều đều, như thể đang tập trung vào bàn cờ.

"À." – Cố Tri Vi không bất ngờ với kiểu trả lời này của anh: "Để em nghĩ xem..."

Miệng nói sẽ nghĩ, nhưng thật ra cô không có động não gì mấy.

Vì cũng chẳng có gì đáng nghĩ — hai đời, cô chỉ từng thích duy nhất một người, hiện tại cũng chưa thấy hứng thú với ai khác, nên không biết tương lai mình sẽ thích kiểu đàn ông nào.

Giả vờ như đang nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi cô lừa lừa nói: "Điều kiện đầu tiên chắc là theo như mẹ nói, phải môn đăng hộ đối với em đã. Mấy điều còn lại đơn giản hơn — ngoại hình hợp mắt, trình độ học vấn không được kém em quá nhiều, tính cách dễ ở chung. Ngoài ra thì... phải có duyên mắt nhìn."

"Duyên mắt nhìn?"

"Ừ."

"Là gì vậy?" – Lục Nghiên Tu lại hỏi.

"……" – Cố Tri Vi ngước mắt nhìn anh: "Duyên mắt là một thứ rất huyền, em cũng không biết giải thích sao cho rõ."

"Cũng đúng." – Lục Nghiên Tu nhìn cô không chớp, rồi lại hỏi: "Vậy em ghét kiểu đàn ông như thế nào?"

"Sao anh lại hỏi vậy?" – Cố Tri Vi hơi nhíu mày, cảm thấy kỳ lạ.

"Không biết mẹ anh có nói với em không, nhưng bà từng nói với anh, nếu sau này tụi mình không tìm được đối tượng phù hợp để kết hôn, thì bố mẹ sẽ sắp xếp cho đi xem mắt. Nếu thật có ngày đó, thì anh có thể giúp em loại ra mấy kiểu em ghét, khỏi mất công."

"Cái gì vậy trời? Nói sớm quá rồi đó, em mới tốt nghiệp được nửa năm."

"Ai là người nói muốn tiếp xúc nhiều với người theo đuổi, tìm hiểu thêm các khả năng?" – Lục Nghiên Tu vừa nói vừa đặt quân cờ xuống, giọng điềm tĩnh.

"Đó là chuyện khác hoàn toàn mà." – Cố Tri Vi lập tức phân rõ ranh giới, "Hơn nữa, mẹ cũng nói rồi, em không muốn kết hôn cũng không sao. Chỉ cần sau này mẹ với ba trăm tuổi xong, còn có anh chăm sóc em. Mẹ cũng sẽ không ép em phải đi xem mắt với ai đâu."

Cô rất tin lời mẹ Lục nói — cũng như tin rằng bà sẽ luôn tôn trọng quyết định của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!