Cô không cần thiết phải cố ý giải thích, chỉ tổ tốn công mà còn khiến người khác xấu hổ.
"Đi thôi." – Dọn xong đồ, Lục Nghiên Tu quay sang gọi cô gái đang đứng trước mặt.
"Ừ." – Cố Tri Vi nhanh chóng tìm thấy bảng chỉ dẫn, dẫn anh xuống bãi đỗ xe ngầm.
Hai người sóng vai bước đi, chẳng hiểu sao cô mơ hồ cảm thấy tâm trạng của người bên cạnh đang rất vui.
Ngẩng đầu nhìn sang, thấy anh khẽ nhếch môi, đường nét gương mặt cũng dịu dàng hơn hẳn, Cố Tri Vi không khỏi nhìn anh kỹ hơn.
Không thể không nói, lòng dạ đàn ông, đúng là như kim dưới đáy biển.
Hôm giao thừa Lục Nghiên Tu còn im lặng đến mức lạ thường, hôm qua thì vì mất ngủ mà ngủ liền đến gần ba giờ chiều mới chịu dậy, rõ ràng tâm trạng rất tệ. Vậy mà hôm nay lại vui vẻ thế này.
Nhìn không ra là vì lý do gì, ánh mắt cô dừng lại trên mặt anh một lúc, rồi hỏi:
"Anh, anh vui gì thế?"
"Tết mà, em không vui à?"
Cô vừa rồi nhìn anh, Lục Nghiên Tu đã để ý, nhưng không quay sang. Đợi cô hỏi, anh mới quay đầu nhìn cô, hỏi lại.
"Em vui, nhưng anh…" – Cố Tri Vi lại liếc nhìn anh lần nữa: "Hai hôm trước anh còn lạnh như băng, giờ đã vui vẻ, đúng là có một câu rất hợp với anh."
"Câu gì?"
"Lật mặt nhanh như lật sách."
"... Ảo giác của em thôi." – Lục Nghiên Tu phủ nhận, ánh mắt cũng không tự nhiên mà nhìn sang hướng khác.
Hôm nay đúng là tâm trạng anh rất tốt, là vui từ trong ra ngoài.
Nhưng không phải vô cớ, mà vì anh đã trải nghiệm được một loại cảm giác vui vẻ trước giờ chưa từng có.
Buổi tối.
Trong nhà chỉ có hai người, nên khi chuẩn bị bữa tối, Cố Tri Vi thản nhiên lười biếng — không động tay vào bất cứ việc gì, chỉ ở trong phòng chơi trò ghép hình.
Đến khi Lục Nghiên Tu gọi điện lên: "Xuống ăn cơm đi."
Cô bỏ dở bức tranh ghép gần xong, đi xuống tầng một vào phòng ăn.
Trên bàn đã bày đủ món chưa nấu chín, ở giữa là một nồi lẩu còn bốc hơi nghi ngút.
Rõ ràng, hôm nay Lục Nghiên Tu muốn ăn lẩu.
"Rửa tay đã." – Anh vừa nói vừa chỉ sang bồn rửa bên cạnh.
Cô rửa tay sạch sẽ, rồi ngồi xuống chiếc ghế được anh kéo ra sẵn.
Cầm lấy bát đũa, nhìn anh đang chuẩn bị nước chấm, cô đợi anh cho đồ ăn vào nồi.
"Ăn trước ít thịt nhé?" – Lục Nghiên Tu cầm đũa gắp vài miếng thịt bò mỏng cho vào nồi, còn hỏi ý cô.
"Được." – Cố Tri Vi gật đầu.
Thịt bò rất nhanh đã chín, anh gắp đầy một bát cho cô.
Nhiều năm thói quen rất khó thay đổi. Miễn là ở cạnh Lục Nghiên Tu, cô luôn là người được chăm sóc. Từ trước đến nay anh luôn là người chủ động làm hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!