Nhìn thấy thứ gì đó được dán trên cửa, Cố Tri Vi lập tức hiểu ra: "À, thì ra là anh dán cái này."
"Ừ." – Ánh mắt Lục Nghiên Tu lướt qua gương mặt cô vài giây rồi dừng lại: "Em vừa mới dậy à? Ăn cơm chưa?"
"Chưa." Cố Tri Vi vừa duỗi lưng vừa đáp: "Em xuống lầu kiếm gì ăn đây."
Bụng cô đã sớm réo lên ầm ĩ rồi, theo phản xạ liền định xuống lầu luôn.
Nhưng vừa bước đi được hai bước, cô chợt nhận ra gì đó: "Khoan đã, anh ăn chưa? Cơm trưa ai nấu vậy?"
Nhà lúc này không còn ai có thể sai bảo làm việc, cũng chẳng ai gọi cô xuống ăn, đoán chừng cơm trưa chắc vẫn chưa nấu xong.
"Anh cũng chưa ăn. Còn cơm trưa…" – Lục Nghiên Tu suy nghĩ rồi nói: "Có vẻ là chưa ai nấu."
"Biết ngay mà." – Cố Tri Vi đi ngang qua Lục Nghiên Tu, vừa đi vừa nói: "Em đi tìm mẹ."
Cô tìm được bà Lục trong bếp, thấy mẹ đang xắn tay áo làm đồ ăn, không nhịn được hỏi: "Mẹ ơi, trưa nay mẹ nấu cơm à? Con giúp mẹ làm gì được không?"
"Ừ, đúng lúc lắm." – bà Lục đang đeo tạp dề, vừa cười vừa phân phó: "Đi gọi anh con xuống đây luôn. Hai đứa cùng vô phụ mẹ một tay."
Trong một năm có 365 ngày thì số lần bà vào bếp có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhưng Tết thì khác, bà muốn tự tay trổ tài nấu nướng, làm chút món ngon cho chồng con, coi như là một bất ngờ nho nhỏ.
Cố Tri Vi không nói gì thêm, liền quay lên lầu ba, thấy Lục Nghiên Tu vẫn còn đứng trong hành lang thì nói luôn: "Anh, mẹ đang nấu cơm, kêu cả hai tụi mình xuống phụ đó."
Cô vốn nghĩ mình vừa nói xong, Lục Nghiên Tu sẽ lập tức theo cô xuống bếp. Nhưng không, anh lại đứng yên tại chỗ như đang suy nghĩ gì đó rất sâu xa. Ánh mắt hơi tối, như thể đang chìm trong thế giới riêng.
"Anh không muốn phụ phải không? Muốn lười hả?" – Cố Tri Vi nghiêng đầu hỏi thẳng: "Hay là định gọi đồ ăn ngoài? Không muốn ăn cơm mẹ nấu à?"
"… Không phải." – Lục Nghiên Tu mím nhẹ môi.
"Vậy anh đứng im đó làm gì?" – Cô dùng ánh mắt ra hiệu anh mau đi theo.
Cô vừa dứt lời, anh liền bước đi theo cô, sóng vai cùng vào thang máy.
Không gian trong thang máy nhỏ hẹp, cô liếc nhìn sang, thấy rõ một bên gương mặt góc cạnh của anh. Không biết vì sao, cô có cảm giác anh cứ mím môi mãi, ánh mắt mơ hồ, khiến người ta nhìn vào chẳng hiểu đang nghĩ gì.
Anh giống như không hề có ý định trả lời gì cô cả, chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình.
Có khi là đang nghĩ việc gì, cũng có khi chỉ là đang… thất thần?
Cố Tri Vi chỉ tò mò vài giây, rồi cũng nhanh chóng bỏ qua.
Vào bếp, cô đi tới bên cạnh bà Lục, hỏi mình nên làm gì. Bà nhanh chóng phân công vài việc đơn giản cho cô và Lục Nghiên Tu, rồi tự mình lo phần chính.
Trong lúc chọn rau, Cố Tri Vi vừa làm vừa trò chuyện cùng bà Lục, nói cười vui vẻ.
Một lúc sau, cô mới nhận ra Lục Nghiên Tu chọn rau xong, đã đi tới bên cạnh lấy đồ ăn khác, vậy mà từ nãy tới giờ… anh vẫn không nói một lời.
Cô và mẹ nuôi đang nói mấy chuyện hằng ngày rất bình thường, đâu có gì quá riêng tư.
"Anh, sao anh im lặng vậy?" – Cố Tri Vi nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh.
"Không có gì để nói." – Lục Nghiên Tu đáp nhẹ, dường như không biết nên mở miệng ra sao.
Nhìn thấy cô hơi nghiêng người về phía mình để hỏi, khoảng cách giữa hai người vô thức rút ngắn, anh khẽ dịch nhẹ ra xa, hầu như không ai nhận ra động tác đó.
"Ờ." – Cố Tri Vi cũng không nghĩ nhiều, tin lời anh nói nên chẳng hỏi gì thêm.
Kể từ đó, trong bếp chỉ còn cô và bà Lục nói chuyện. Lục Nghiên Tu yên lặng làm việc, hoàn toàn không chen vào bất kỳ câu chuyện nào. Nếu không phải vì khí chất anh quá nổi bật, người ta còn tưởng anh không tồn tại ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!