Chương 32: (Vô Đề)

Nghe mẹ Lục trò chuyện với ba Lục, nếu không vì sợ dọa hai người họ, cũng sợ tạo ra hiệu ứng cánh bướm khiến mối quan hệ kiếp này của Lục Nghiên Tu khác với kiếp trước, Cố Tri Vi thật sự muốn nói cho họ biết Lục Nghiên Tu sau này sẽ yêu ai. Như vậy, mẹ Lục cũng chẳng cần phải vất vả đi dò hỏi nữa.

Nhưng "biết trước" thì không được tùy tiện dùng. Cô chỉ có thể nghĩ trong lòng, không thể để lộ điều gì ra ngoài, ngoan ngoãn ăn cơm no, rồi sau đó ngồi chơi mạt chược với mẹ Lục giết thời gian.

Đánh mạt chược được nửa ngày, trời cũng sẩm tối mà vẫn chưa thấy con trai trở về, mẹ Lục liền dặn dò:

"Vi Vi, con gọi cho anh con hỏi xem tối nay nó có về nhà không?"

Bà kêu con trai ở nhà vài hôm để tẩm bổ cơ thể. Vậy mà mới được 2 ngày, nó đã coi lời bà như gió thoảng bên tai.

Cố Tri Vi không nói nhiều, buông quân bài trong tay xuống, cầm điện thoại gọi cho Lục Nghiên Tu.

Vừa nghe máy, cô liền hỏi: "Anh, mẹ kêu em hỏi anh, tối nay anh có về không?"

Lục Nghiên Tu đáp: "Không về, anh ở căn hộ của mình."

"Rồi."

Nghe được câu trả lời, Cố Tri Vi liền cúp máy, quay sang nói với mẹ Lục.

"Thằng bé này…" – mẹ Lục vừa đánh ra một quân bài, vừa nhíu mày buồn bực – "Không chịu ở nhà thì làm sao chăm sóc sức khỏe cho nó được chứ."

"Con thấy anh ấy cũng không cần bồi bổ gì đặc biệt đâu ạ, trông vẫn rất khỏe mạnh, sắc mặt cũng tốt nữa." – Cố Tri Vi không phải nói cho có để an ủi, mà đúng là từ nhỏ đến lớn Lục Nghiên Tu đã rất khỏe mạnh, gần như chưa bao giờ cảm cúm.

"Gần đây nhìn ốm đi một chút." – mẹ Lục nói chắc chắn, cho rằng do đi công tác vất vả, ăn uống không đều nên gầy đi.

"Thôi được, để mẹ cho đầu bếp đến chỗ anh con, nấu mấy món bổ dưỡng cho nó."

"Con thấy anh ấy cũng không có gầy đâu ạ, nhìn cũng giống như mọi khi thôi." – Cố Tri Vi nói thật chứ không có ý phản bác, chỉ là cô không cảm thấy có sự khác biệt, nhưng cũng hiểu mẹ Lục nói gầy là vì lo lắng cho con.

Bởi vì bản thân cô từ trước đến nay cân nặng và vóc dáng đều không thay đổi, vậy mà thỉnh thoảng mẹ Lục cũng sẽ bảo cô "sao trông gầy đi thế".

Đây có lẽ chính là cách mà cha mẹ nhìn con cái: Dù con không thay đổi gì, chỉ cần họ thấy thương thì cũng sẽ cảm thấy "nó gầy".

"Nhưng mà, anh con coi lời mẹ như gió thoảng thật, để xem mẹ phải nói nó một câu mới được." – mẹ Lục nói như có chút oán trách, nhưng thật ra cũng không đến mức sẽ nói gì quá nặng.

Cố Tri Vi chỉ cười, không nói gì thêm, tiếp tục lấy thêm một vòng bài mới.

Hôm đó mẹ Lục chơi bài rất hăng, tận hơn 10 giờ đêm mới chịu dừng. Sau đó bà buồn ngủ đến mức chỉ rửa mặt xong là leo lên giường ngủ luôn.

Cuối tuần trôi qua nhanh chóng, mai là đi làm, nên tối nay cũng không thể thức khuya.

Sáng hôm sau, Cố Tri Vi đúng giờ đến công ty.

Vì bị "hội chứng thứ Hai", nên buổi sáng làm việc của cô gần như không có hiệu quả, chỉ như ngồi ngẩn người trong đám mây mù.

Đột nhiên, Lục Nghiên Tu nhắn tin WeChat tới:

[Mẹ lại gọi người mang cơm trưa tới cho anh]

[Anh không muốn ăn, em lên ăn đi.]

Nhìn tin nhắn này, Cố Tri Vi hơi bất ngờ.

Tối qua cô tưởng mẹ Lục chỉ nói chơi về chuyện cho đầu bếp đến chỗ anh ấy, không ngờ hôm nay vẫn thật sự gọi người mang cơm tới. Mà càng kỳ lạ là Lục Nghiên Tu lại không muốn ăn?

Rõ ràng hôm thứ Sáu tuần trước hai người ăn chung bữa trưa, hương vị rất ngon mà.

Cô không nhịn được hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!