Chủ đề khó khăn lắm mới kết thúc, Cố Tri Vi tiếp tục im lặng ăn phần còn lại.
Trên đường đi làm, cô và Lục Nghiên Tu đi chung một xe.
Không hiểu vì sao, hôm nay cảm giác sự hiện diện của Lục Nghiên Tu cực kỳ thấp, gần như không tồn tại.
Không phải vì cô cố ý lờ anh đi, mà là vì anh quá nghiêm túc khi lái xe, khiến người khác có cảm giác như anh không hề nhận biết có người ngồi ở ghế bên cạnh. Như thể họ đang ở hai không gian riêng biệt, độc lập hoàn toàn.
Đến công ty, cả hai cùng bước vào thang máy. Cố Tri Vi vẫn cảm thấy sự tồn tại của Lục Nghiên Tu rất mờ nhạt.
Lúc này anh không cần lái xe nữa, nhưng vẫn như chìm đắm trong thế giới riêng, đầu óc có vẻ đang tập trung vào một chuyện gì rất quan trọng, hoàn toàn không quan tâm đến xung quanh.
Thang máy dừng giữa đường, Cố Tri Vi bước ra trước, tò mò ngoái đầu lại nhìn anh vài lần.
Hai ánh mắt vô tình chạm nhau, đối diện với ánh nhìn sâu thẳm của anh, cô có một cảm giác kỳ lạ khó diễn tả thành lời.
Rời khỏi thang máy, về đến chỗ ngồi của mình, Cố Tri Vi nhanh chóng gạt bỏ cảm xúc lạ vừa rồi và bắt đầu làm việc.
Gần đến giờ nghỉ trưa, cô nhận được cuộc gọi từ Lục Nghiên Tu.
"Ở nhà mang cơm tới rồi, em lên văn phòng anh ăn cùng nhé?"
Mẹ anh nói phải bồi bổ cơ thể cho anh. Lục Nghiên Tu nghĩ ăn đồ nhà làm sẽ tốt hơn, không ngờ hôm nay mẹ lại bảo tài xế mang cơm đến tận nơi và dặn anh ăn cùng Cố Tri Vi.
"Hả?" – Cố Tri Vi khó hiểu: "Sao lại có cả cơm mang tới?"
"Mẹ không nói với em à? Nói là để bồi bổ cơ thể cho tụi mình." – Lục Nghiên Tu giải thích.
"Hôm qua mẹ có nói với em một câu." – Cố Tri Vi không để tâm lắm, bởi vì từ trước đến giờ mẹ Lục vẫn hay làm chuyện này: "Lát nữa em sẽ lên."
Dù sao cũng là tấm lòng của mẹ Lục, mà cơm do đầu bếp nhà họ Lục nấu cũng ngon hơn đồ ăn ở nhà ăn công ty. Cô không có lý do gì để từ chối, đợi làm xong việc trong tay thì lên tầng cao nhất – văn phòng tổng giám đốc.
Vừa bước vào, cô thấy Lục Nghiên Tu đã bày biện xong đồ ăn, đang chờ cô tới ăn cùng.
"Anh." – Cố Tri Vi nhận lấy đôi đũa anh đưa, vừa ngửi mùi đồ ăn đã cau mày: "Hình như em ngửi thấy mùi thuốc bắc nhè nhẹ."
"Nếu em không quen, thì ăn ít một chút. Anh gọi thêm phần cơm hộp từ nhà hàng em thích cho." – Lục Nghiên Tu không ngại mùi thuốc trong đồ ăn, nhưng biết từ nhỏ cô đã ghét uống thuốc và cũng không thích món ăn có mùi dược liệu: "Hay anh gọi ngay bây giờ nhé?"
"Không cần phiền vậy đâu. Nếu ăn chưa no thì em sẽ xuống căn
-tin ăn thêm."
Mỗi món cô đều nếm thử một ít, và phát hiện mùi thuốc là từ món canh bốc lên.
Cuối cùng, cô quyết định không uống canh.
Nhìn cô gái đang chuyên tâm ăn uống trước mặt, vẻ hài lòng hiện rõ trên gương mặt – mỗi lần ăn món ngon là chân mày khẽ nhướn lên theo bản năng, đôi mắt sáng lên như có ánh sao. Lục Nghiên Tu gần như không rời mắt khỏi cô suốt bữa ăn, trong lòng lại dâng lên những cảm xúc rối ren như hôm qua.
Trước đây hai người ăn cơm cùng nhau là chuyện vô cùng bình thường. Nhưng bây giờ, lại trở thành điều hiếm hoi.
Đặc biệt là trong một không gian kín đáo như văn phòng tổng giám đốc, không ai có thể vào nếu không được cho phép.
Một âm thanh vang lên trong đầu anh, thì thầm: Thừa nhận đi, mày rõ ràng đã mong chờ nhiều hơn mức tình cảm anh em đối với cô ấy.
Ánh nhìn của anh vẫn chăm chú đặt lên người cô, khiến Cố Tri Vi muốn giả vờ như không nhận ra cũng khó.
Ăn gần no, cô không nhịn được nữa, hỏi: "Anh, anh nhìn em mãi vậy làm gì?"
Nói thế không phải vì cô không cho anh nhìn, mà là ánh mắt anh quá sâu, như một vùng biển tối không đáy, khiến người ta không thể không tò mò: Rốt cuộc anh đang nghĩ gì khi nhìn mình như thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!