Chương 29: (Vô Đề)

"A?" – Cố Tri Vi ngẩn người: "Có sao?"

Cô thật sự không nhận ra Lục Nghiên Tu có tâm sự gì đặc biệt.

"Có." – Bà Lục thu lại ánh mắt, nhìn Cố Tri Vi đầy nghi hoặc, "Con không nhận ra là cơm nước của anh con dạo này giảm rõ rệt à? Không có tí dáng vẻ thèm ăn gì hết."

Nghe vậy, Cố Tri Vi cố gắng hồi tưởng lại.

Lúc ăn cơm cô chỉ lo ăn phần mình, quả thực không để ý Lục Nghiên Tu ăn nhiều hay ít.

"Mẹ ơi, con không để ý anh con…" – Mấy chuyện vụn vặt thế này, cô không giấu, chọn nói thẳng luôn.

"Chuyện gì mà khiến nó đến cơm cũng chẳng buồn ăn?" – Bà Lục không trách việc Cố Tri Vi không để tâm như mình, nhưng bà vẫn không khỏi tò mò, không biết con trai đang phiền lòng vì điều gì.

"Có thể…" – Cố Tri Vi đột nhiên có một suy đoán táo bạo: "Có thể là anh ấy đang yêu?"

Tính ra, cô trọng sinh đến nay cũng gần nửa năm rồi.

Nếu mọi việc vẫn diễn ra theo đúng quỹ đạo kiếp trước, thì khoảng thời gian này chính là lúc Lục Nghiên Tu bắt đầu quen đối tượng phản bội kia.

"Nhưng đâu thấy nó nói gì đâu." – Nghe vậy, bà Lục cũng không hoàn toàn bác bỏ khả năng này, chỉ là Lục Nghiên Tu chưa từng nhắc đến chuyện yêu đương gì với bà.

"Chắc là đang trong giai đoạn tìm hiểu, đối phương chưa đồng ý thôi." – Cố Tri Vi vẫn còn nhớ rõ đối tượng cũ trong kiếp trước của Lục Nghiên Tu — tên gì, dáng vẻ ra sao, cô nhớ cả.

"Hôm nào mẹ hỏi thử xem sao." – Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng bà Lục cũng chỉ định nếu vài hôm nữa tâm trạng con trai vẫn tệ thì bà mới hỏi. Còn nếu nó vui vẻ lại rồi, thì cũng chẳng cần nhắc nữa.

Tản bộ xong, Cố Tri Vi trở lại phòng bằng thang máy.

Cửa thang máy vừa mở, cô đã thấy Lục Nghiên Tu đang ngồi ở phòng khách. Cô tiện miệng chào: "Anh."

Không đợi xem anh có đáp lại hay không, cô lập tức đi thẳng về phòng mình.

Tiếng bước chân của cô gái nhỏ dần xa, ánh mắt Lục Nghiên Tu cũng dần trầm lại.

Cả ngày hôm nay, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn…

Liệu bản thân có đang mong đợi điều gì vượt quá tình cảm anh em với Cố Tri Vi?

Từ bé đến lớn, Cố Tri Vi luôn rất dựa dẫm vào hắn. Hai người cũng thân thiết hơn những cặp anh em bình thường.

Nhưng vài tháng gần đây, Cố Tri Vi dần dần không còn dựa vào hắn nữa. Giữa họ, khoảng cách ngày một rõ rệt. Mà hắn thì lại cảm thấy mất mát… Cái mong đợi ấy là vì không thích ứng được với sự thay đổi, hay vì từ trước tới nay hắn vốn luôn mong chờ nhiều hơn ở cô, chỉ là không nhận ra?

Giữa lúc rối bời, trong lòng hắn có một giọng nói vang lên: Mày đối với cô ấy có thứ tình cảm vượt quá anh em, đó là sai trái, là tội lỗi. Mày nên kiềm chế, thu hồi mong đợi đó, kiểm soát cảm xúc của bản thân.

Nghĩ đến đó, ánh mắt Lục Nghiên Tu tối lại.

Nhưng mà… nếu đúng là có mong đợi vượt mức thì sao?

Hắn không thể kiểm soát nổi cảm xúc mình. Thứ tình cảm đó như một dòng nước ngầm, tràn lan khắp cơ thể.

Mà nói cho cùng, cũng chưa chắc đã là vượt mức anh em.

Hắn chỉ là… chỉ là hy vọng có thể trở lại quãng thời gian trước kia, khi Cố Tri Vi luôn thân thiết, ỷ lại hắn, không xa cách, không dè dặt như bây giờ.

Càng nghĩ, Lục Nghiên Tu càng tỉnh táo.

Sai múi giờ vẫn chưa điều chỉnh được, hắn dứt khoát nén lại cảm xúc rối loạn, đi vào thư phòng làm việc.

Cùng tầng, bên trong một căn phòng khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!