Chương 28: (Vô Đề)

[ Là của tôi ]

Vừa nhắn xong, Du Hoài Châu lập tức trả lời:

[ Vậy tôi mang qua cho cô nhé? ]

[ Cô ra ngoài lấy, hay gọi quản gia hoặc người giúp việc ra lấy giúp? ]

Cố Tri Vi đang ngồi ở tầng 1, đầu bếp còn chưa nấu xong cơm, rảnh rỗi buồn chán, cô liền quyết định tự mình ra ngoài lấy cho nhanh.

Vừa ra khỏi cửa, thấy Du Hoài Châu đang đứng đợi, vẻ mặt anh có chút ngập ngừng, như muốn nói lại thôi.

"Làm gì vậy?" – Cô hỏi.

"Cái vòng tay của cô hình như bị người ta giẫm hỏng rồi." – Du Hoài Châu lúc trước không chú ý, đến khi định đưa vòng tay ra thì mới phát hiện chốt khóa bị móp, không thể cài lại như cũ.

"Không sao đâu." – Cố Tri Vi chẳng mấy để tâm đến việc vòng tay bị hỏng hay không, vì kiểu trang sức thế này cô có rất nhiều.

"Vòng bị hỏng ở nhà tôi, để tôi đền lại cho cô cái mới nhé?"

"Không cần đâu, phiền lắm. Với lại cũng có thể là lúc rơi xuống đã bị hỏng rồi."

"Vậy… được thôi." – Du Hoài Châu cười nhẹ: "Không làm phiền nữa, hôm nào lại tụ tập chơi tiếp."

"Bye bye."

Cô cầm vòng tay, xoay người quay lại nhà chính.

Cửa lớn có chức năng tự động khóa, Du Hoài Châu đứng nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, ánh mắt lướt theo bóng dáng thon gọn của cô khuất dần sau khe cửa, môi bất giác cong lên.

Từ khi quen biết Cố Tri Vi đến giờ, số lần hai người gặp nhau đếm được trên đầu ngón tay.

Thế nhưng, có một cảm giác rất lạ — giữa họ chẳng hề có chút xa lạ, trái lại còn vô cùng tự nhiên, ở cạnh nhau cũng rất thoải mái. Cảm giác ấy giống như một dòng nước ngầm dịu dàng lan tỏa, khiến người ta muốn được gần cô thêm chút nữa.

Giờ làm việc

Cố Tri Vi đang ngồi ở chỗ làm, tập trung toàn bộ tinh thần vào công việc.

Bỗng nhiên, đồng hồ báo thức trên điện thoại vang lên. Cô ngẩng đầu nhìn qua — hôm nay là ngày Lục Nghiên Tu trở về từ chuyến công tác, mà anh đã dặn cô đến đón. Không thể đến trễ được.

Cô tắt báo thức, cất máy, nhanh chóng xuất phát tới sân bay.

Lục Nghiên Tu nói máy bay đã hạ cánh, nhưng không rõ bao lâu mới có thể ra đến cổng. Chờ đợi thật nhàm chán, Cố Tri Vi cũng chẳng có việc gì làm, đành lặng lẽ ngẩn người, mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Tri Vi."

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Cô giật mình hoàn hồn, nhìn thấy người đàn ông đang bước nhanh đến trước mặt mình.

"Em đang ngẩn người nghĩ gì vậy? Anh gọi mấy tiếng mà em không nghe." – Nói rồi, Lục Nghiên Tu mím môi.

Sau hơn nửa tháng xa cách, anh nhờ cô đến đón. Thế mà Cố Tri Vi lại chỉ đứng đó, chẳng thèm nhìn xung quanh một cái, như thể chẳng buồn quan tâm anh có đến hay chưa. Nếu anh không lên tiếng trước, cô còn chẳng biết anh đang ở ngay bên cạnh.

"Chỉ là đang ngẩn người thôi." – Cố Tri Vi nhìn chiếc vali anh kéo theo, nói tiếp: "Đi thôi."

Vừa nói xong, thấy Lục Nghiên Tu vẫn đứng yên không nhúc nhích, cô có chút khó hiểu.

"Anh sao vậy, không đi à?"

Không những không đi, sắc mặt anh còn có vẻ phức tạp khó đoán. Cô chớp mắt đầy nghi hoặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!