Chương 26: (Vô Đề)

Cố Tri Vi liên tục nói mấy tiếng cảm ơn rồi mới tiếp tục ăn trái cây.

Tâm trạng cô rất tốt, cả buổi tối cứ lẽo đẽo theo sau bà Lục, khiến bà phải đùa: "Con đúng là như cún con dính người, không rời được người khác."

"Con không rời được mẹ thật mà." – Cố Tri Vi vui vẻ thừa nhận, chẳng hề giấu giếm.

Lúc mới chuyển đến nhà họ Lục, thậm chí một khoảng thời gian dài sau đó, cô vẫn luôn lo lắng rằng không biết mình có làm gì không đúng, lỡ đâu khiến người trong nhà không hài lòng thì sao, rồi sẽ không cho cô tiếp tục ở lại.

Nhưng sau khi đã từng chết một lần, cô sống lại, biết điều, không còn mơ tưởng gì đến Lục Nghiên Tu nữa. Cô chợt nhận ra mẹ Lục thương cô còn hơn cả mình tưởng, và trước kia thật ra mình không cần phải quá lo nghĩ nhiều như vậy.

Con người không thể vừa muốn cái này, lại muốn thêm cái kia.

Chỉ cần làm con gái nuôi trong nhà họ Lục, không làm gì sai trái, cô vẫn có thể sống một cuộc đời hạnh phúc thực sự.

"Muộn rồi, mẹ đi ngủ đây. Con cũng đi ngủ đi." – Bà Lục nói, ra hiệu cho Cố Tri Vi rời khỏi phòng mình trên tầng 4.

"Chúc mẹ ngủ ngon." – Cố Tri Vi hôn lên má mẹ một cái đầy tình cảm rồi vui vẻ chạy xuống tầng 3.

Nhìn theo bóng cô khuất dần, bà Lục theo bản năng nghĩ lại hôm nay mình đã làm gì. Nhớ đến người bạn chơi mạt chược mới là Trần Phương và cậu con trai út của bà ấy.

Làm cha mẹ, chẳng lúc nào được ngơi nghĩ. Cứ phải chuẩn bị trước mọi thứ cho con cái.

Cậu út nhà Trần Phương nhìn cũng không tệ, tuổi ngang ngang với Tri Vi, có thể cân nhắc thử. Lỡ đến lúc cần mai mối mà danh sách đối tượng quá ít, thì cũng có sẵn người để giới thiệu cho Tri Vi chọn.

Một ngày bận rộn kết thúc, Cố Tri Vi rửa mặt xong liền nằm lên giường.

Trước khi ngủ, cô lôi điện thoại ra xem — cả ngày chưa động tới.

Trên WeChat, hàng đống tin nhắn chưa đọc.

Phần lớn đều là của Triệu Nhã Kỳ, biểu đạt sự kích động lẫn phấn khích:

[A a a a a a!]

[Tao cuối cùng cũng có người yêu rồi!]

[Từ hôm nay trở đi, tao có bạn trai nhé!]

Kéo xuống xem, Cố Tri Vi đếm sơ sơ có hai mươi tin nhắn. Mười sáu tin đầu là Nhã Kỳ chia sẻ niềm vui lần đầu yêu đương, mấy cái còn lại là hỏi sao cô lâu quá không trả lời.

Cố Tri Vi nhắn lại:

[Chiều nay bận chơi mạt chược, tối lại bận ngồi với mẹ nuôi, giờ mới xem điện thoại.]

Sau khi giải thích lý do biến mất, cô tiếp tục trả lời:

[Chúc mừng mày đã tóm được Tần An và có bạn trai nha!]

Chắc do vẫn đang cầm điện thoại hoặc chờ tin nhắn, nên Nhã Kỳ lập tức nhắn lại:

[Tao phải cảm ơn mày mới đúng! Nhờ mày mà tao mới nhanh chóng có được tình yêu như thế này!]

[Không đúng, cũng phải cảm ơn cả anh mày nữa, nhờ ổng mà mới kết nối được hai tụi tớ!]

[Hai người là ông tơ bà nguyệt luôn rồi, tao phải chuẩn bị gì để cảm ơn đây?]

Cô và Nhã Kỳ trò chuyện một lúc lâu, cho đến khi không thấy bạn nhắn lại nữa, thì Cố Tri Vi thoát khỏi khung chat.

Lúc này cô thấy Du Hoài Châu đã nhắn từ hơn 8 giờ tối:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!