Chương 24: (Vô Đề)

Trong khoảnh khắc, Cố Tri Vi thật sự không nghĩ ra được câu trả lời nào là hợp lý nhất, chỉ im lặng nhìn Lục Nghiên Tu.

Chờ thêm một lát nữa mà vẫn không nghe cô nói gì, Lục Nghiên Tu liền xoay người bước đi, thẳng tiến về phía phòng mình. Ngay sau đó, cô nghe tiếng cửa phòng bị đóng lại mạnh hơn thường ngày.

Tiếng đóng cửa không quá lớn, cũng không dữ dội, nhưng lại khiến Cố Tri Vi không kìm được mà thở dài một hơi.

Cô ôm đồ về phòng mình, nằm vật xuống ghế sofa để nghỉ ngơi.

Tầng ba là nơi cô và Lục Nghiên Tu cùng ở, hai phòng chỉ cách nhau một bức tường. Nhớ lại bóng lưng u ám khi nãy của anh, Cố Tri Vi cầm điện thoại, nhắn tin cho Triệu Nhã Kỳ qua WeChat:

"Tặng quà xong, không được gì cả, anh tao còn giận hơn nữa."

Nhận được tin, Triệu Nhã Kỳ lập tức thấy khó tin.

Cố Tri Vi mà cũng có cách tặng quà khiến Lục Nghiên Tu tức hơn à? Cô không nhắn lại mà gọi thẳng qua voice chat. Cố Tri Vi vừa nghe máy là Nhã Kỳ đã nghe thấy tiếng thở dài mệt mỏi bên kia, nghe có vẻ rất phiền não.

"Trước tiên kể rõ đầu đuôi đi, sao lại khiến anh mày giận hơn vậy? Tao nghe mà thấy hoang mang."

"Ổng hỏi tao tại sao lại xa cách ổng như thế." – Cố Tri Vi vừa kể vừa nhớ lại: "Tao cũng muốn thân thiết như trước, nhưng không làm được."

Mọi chuyện đã thay đổi quá nhiều từ kiếp trước. Ở kiếp này, cô đã hiểu rõ vị trí của mình, muốn giữ khoảng cách, không dẫm vào vết xe đổ, nào ngờ lại dẫn tới hiệu ứng dây chuyền lớn thế này.

"Thế mày trả lời sao? Trước khi bị hỏi, mày làm gì khiến ổng nghi ngờ?"

"Không trả lời nổi." – Cố Tri Vi xoa trán nhức nhối: "Hôm tụi mình đi nhà Tần An chơi, lúc đó ổng định nắm tay tao, tao không để ổng nắm. Với lại, bị ổng phát hiện tao đã gỡ ổng khỏi mục "ghim trên đầu" ở WeChat."

Triệu Nhã Kỳ ban đầu còn tưởng chuyện nắm tay là chuyện nhỏ, nhưng nghe đến việc gỡ khỏi danh sách ghim, lập tức cảm thấy Lục Nghiên Tu giận là có lý.

"Mày có bao nhiêu người ghim trên đầu?"

"Có 4 người à. Mày, ổng, ba mẹ nuôi. Gỡ ổng rồi thì 3 người còn lại vẫn giữ nguyên."

"Trời má ơi!" – Triệu Nhã Kỳ hét lên – "Không lạ gì ổng tức. Cả cái vòng quen biết nhỏ bé ai cũng biết ổng cưng mày nhất, mày lại là người duy nhất gỡ ổng khỏi ghim, không giận mới lạ."

"Tao biết tao sai, nhưng tao có lý do mà."

"Lý do gì thì lý, người ta giận là đúng rồi."

"Trước đây tao thích ổng mà, giờ không muốn thích nữa thì phải giữ khoảng cách, điều chỉnh mọi thứ dần dần. Vậy nên tao mới gỡ ghim với ổng."

Càng nói, đầu cô càng đau. Cô chỉ muốn làm đúng vai trò em gái, không có nghĩa là muốn quan hệ của họ trở nên căng thẳng.

"Vậy thì mày cũng không sai." – Triệu Nhã Kỳ nhớ lại kế hoạch "gần gũi lấy lòng" trước đó không lâu rồi bị phá sản: "Giờ mày thử nói chuyện nghiêm túc lại với ổng, ghim lại ổng lên đầu, cam kết không lặp lại nữa?"

"Nói hết, cũng ghim lại rồi. Nhưng không có tác dụng."

"Chắc ổng đang giận quá, đợi một thời gian là ổn."

"Hy vọng vậy."

Cuộc trò chuyện kết thúc, Cố Tri Vi vẫn đau đầu như cũ.

Không biết Lục Nghiên Tu còn định giận đến bao giờ. Trước khi ngủ cô vẫn nghĩ xem phải làm sao để hàn gắn quan hệ.

Ai ngờ, sáng hôm sau, cô lần đầu tiên trong đời được trải nghiệm cảm giác rùng mình thật sự

Lục Nghiên Tu hoàn toàn phớt lờ cô.

Gặp cô, anh coi như không khí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!