Chương 23: (Vô Đề)

Đáng tiếc, cả hai cách Tri Vi thử đều không có hiệu quả. Lục Nghiên Tu vẫn lạnh nhạt như cũ, đáp lại cô bằng thái độ dửng dưng, không mấy thiện chí.

Lần nữa gặp Lục Nghiên Tu ở công ty, Tri Vi cố tỏ ra hào hứng như thể rất vui khi gặp anh. Cô bước sóng đôi bên anh, cười tươi hỏi: "Anh ăn trưa chưa? Chưa thì ăn cùng em nha?"

"Không ăn với em" – Lục Nghiên Tu lạnh nhạt từ chối.

Tri Vi lập tức không gồng nổi nữa, nụ cười trên mặt nhạt hẳn đi: "Anh tính giận em đến bao giờ đây? Trước kia anh đâu phải người nhỏ mọn, giờ chỉ vì chuyện nhỏ xíu mà anh giận hoài vậy?"

"Chuyện nhỏ với em, nhưng với anh là chuyện lớn." – Giọng Lục Nghiên Tu không hề dao động. Bao nhiêu năm làm anh em, chỉ mới mấy tháng, vị trí của anh trong lòng cô đã rớt thảm hại.

Tri Vi vẫn gượng cười: "Vậy em phải làm gì, anh mới hết giận?"

"Làm gì cũng được?"

"Miễn không quá đáng, gì em cũng đồng ý."

"Được, vậy chiều nay em dọn về phòng Tổng Giám đốc làm việc đi." – Lục Nghiên Tu dừng bước, cúi nhìn cô chăm chú.

Cô đứng khựng lại, không ngờ anh lại nhắc đến chuyện này. "Anh lạ ghê á, người đuổi em khỏi chức trợ lý là anh, giờ bắt em quay lại cũng là anh, chẳng phải quá bất nhất rồi sao?"

"Em không phải cũng thế à?" – Lục Nghiên Tu đáp thản nhiên, "Hồi đó còn viện cớ giúp anh giảm tải công việc, định dọn vào ở chung phòng với anh nữa. Giờ thì không thấy đâu."

Nghe anh nói ra mấy chiêu trò mình từng giở, Tri Vi xấu hổ muốn độn thổ, không cười nổi luôn.

Cô giả vờ ho nhẹ che giấu lúng túng: "Đó là hồi trước thôi. Lúc đó em chưa nhìn nhận rõ bản thân. Sau này thấy anh nói đúng, em không hợp làm trợ lý cho anh. Còn chuyện dọn vào nhà anh…"

Não xoay nhanh, cô vội tiếp lời: "Thì cũng chỉ là do lúc đó cần chỗ ở tạm, nhà anh lại gần công ty. Với lại, mẹ cũng định mua nhà cho em, em nghĩ… sau này lỡ anh có bạn gái, người ta ở cùng anh, em ở đó thì không tiện."

Nghĩ lại, Tri Vi thật sự thấy mừng vì mình trọng sinh đúng thời điểm, chưa kịp dọn vào sống chung với anh. Nếu không, với mớ tâm tư không đứng đắn hồi đó, chắc cô xấu hổ chết mất.

Cô đã đi hơi xa rồi, may mà Lục Nghiên Tu không trở mặt đuổi thẳng cô ra ngoài.

"Thật vậy à?" – Anh nhìn cô, không thấy chút ngượng ngùng nào trên mặt cô khi nhắc đến chuyện cũ, như thể trước giờ chưa từng có ý định làm chủ căn phòng ấy. Lục Nghiên Tu cố tự nhủ rằng, có lẽ Tri Vi thật sự chưa từng có tình cảm nam nữ với anh, nhưng anh không thể thuyết phục được chính mình.

"Thật chứ sao không!" – Cô gật đầu chắc nịch, giọng khẳng định.

Lục Nghiên Tu không tiếp lời mà nói: "Đừng đi theo anh nữa, anh ra ngoài làm việc."

Nghe vậy, Tri Vi dừng chân, không theo sau anh nữa.

Thấy anh lên xe đi mất, cô mới lặng lẽ đi nhà ăn một mình.

Vì không nghĩ ra cách nào hiệu quả hơn để dỗ anh, cô quyết định tạm thời ngừng tiếp cận, thử xem không làm gì thì liệu anh có tự nguôi giận hay không.

Một lần đi dạo phố với Nhã Kỳ, Tri Vi vô tình nhắc đến chuyện này.

"Nam thì dỗ không dễ à?" – Triệu Nhã Kỳ nghe xong, hờ hững nói một câu.

Tri Vi chớp mắt: "Mày tự tin dữ ha? Tao nhớ mày có dỗ được thằng nào đâu mà nói như chuyên gia."

"Ờ, tao nói sai rồi. Ý là anh mày chẳng phải thương mày lắm sao? Mày chỉ cần làm nũng tí, hay mua quà gì đó tặng ảnh, là xong ngay ấy mà."

"Thử làm nũng rồi, không hiệu quả."– Tri Vi thở dài: "Trước kia ảnh còn chịu, giờ làm mặt lạnh như băng."

"Vậy thì mua quà đi. Mua mấy thứ ảnh thích, nếu một món không đủ thì mua nhiều món."

"Nghe cũng có lý." – Tri Vi gật đầu.

Nghe lời Nhã Kỳ, cô mua một đống đồ, chờ ngày Lục Nghiên Tu về nhà liền mang hết ra tặng anh, coi như lời xin lỗi chính thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!