Chương 22: (Vô Đề)

Cố Tri Vi nhìn anh, trong đầu đầy dấu chấm hỏi, trợn tròn mắt hỏi:

"Anh, anh gọi em lên đây chỉ để đứng thế này, im re không nói gì à?"

Thật ra, Lục Nghiên Tu không có gì đặc biệt muốn nói với cô. Anh chỉ đơn giản là không muốn thấy cô ngồi đó vừa cười vừa nói chuyện vui vẻ với Du Hoài Châu, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của anh. Ánh mắt cô, nụ cười của cô, toàn bộ đều dành cho người khác, mà không phải là anh.

Anh không thích cảm giác bị bỏ rơi.

Hơn nữa, sự thay đổi của cô dạo gần đây khiến anh không thể chấp nhận nổi. Trước kia cô luôn thân thiết, gần gũi, còn bây giờ lại như thể muốn kéo khoảng cách rõ ràng giữa họ.

"Xuống lầu ngồi một chút với anh." – Anh nói, rồi tự nhiên đưa tay ra nắm lấy tay cô.

Không ngờ Lục Nghiên Tu lại chủ động nắm tay mình, Cố Tri Vi phản xạ cực nhanh, lập tức giật tay lại, còn không quên cười cười cho có lệ: "Được thôi."

Trước kia, cô luôn chủ động thân mật với anh, đôi khi còn giả vờ vô tư để tiếp cận, nắm tay, dựa vào anh. Nhưng đó là khi cô còn ôm hy vọng, còn cố giấu đi tình cảm không nên có.

Còn bây giờ, cô chỉ là em gái. Một người em gái bình thường.

Mối quan hệ đó cần phải có giới hạn.

Chắc là vì đã trưởng thành, nên cô không còn dễ dàng thân mật như hồi bé nữa. Đối với anh em khác giới, nên có chừng mực.

Lục Nghiên Tu nhìn bàn tay trống không, rồi nhìn sang cô gái chẳng hề tỏ vẻ gì là áy náy hay lúng túng, môi anh khẽ mím lại.

"Anh, sao không đi?" – Cố Tri Vi hỏi khi thấy anh đứng yên.

"Cố Tri Vi." – Anh gọi đầy đủ tên cô, giọng nhẹ mà nặng, đôi mắt khóa chặt lấy cô, "Tay anh bẩn à? Hay em ghét bỏ anh? Sao em giật tay ra nhanh vậy?"

"Em không còn là con nít, đâu cần người lớn dắt tay mới đi được." – Cô cười nói, ra vẻ tự nhiên.

"Vài tháng trước em đâu có như vậy." – Lục Nghiên Tu không bỏ qua, anh nhớ rất rõ là từ sau khi anh cho cô điều chuyển công việc, cô bắt đầu thay đổi từng chút một, xa cách dần.

"Lúc đó em còn chưa ra khỏi cổng trường. Bây giờ đi làm rồi, là người trưởng thành rồi. Học sinh với người đi làm khác nhau mà." – Cố Tri Vi thấy mình nói rất hợp lý, còn âm thầm tự khen.

Nhưng Lục Nghiên Tu không hài lòng, sắc mặt trầm hẳn xuống, không khí quanh anh lạnh đi mấy độ.

Một lúc lâu anh không nói gì. Cố Tri Vi thấy vậy cũng sốt ruột: "Anh, em…"

Cô chưa kịp nói hết, anh đã quay người bỏ xuống lầu.

Tri Vi cuống lên, vội vàng chạy theo: "Anh, giận em hả?"

Cô chẳng cố ý làm anh tức giận, thế mà nhìn vẻ mặt anh lại như kiểu bị tổn thương nặng lắm: "Thật xin lỗi mà."

"Anh không muốn nói chuyện với em." – Lục Nghiên Tu nói xong, sải chân đi nhanh hơn.

Với lợi thế chân dài, anh nhanh chóng bỏ cô lại phía sau.

Cố Tri Vi vừa không đuổi kịp, vừa không biết có nên đuổi theo tiếp không.

Lúc đó, Triệu Nhã Kỳ tìm được cô, thấy cô đang lơ ngơ đứng nhìn theo bóng người nào đó, liền tò mò hỏi: "Mày với anh mày bị gì vậy?"

"Ảnh giận tao rồi." – Cố Tri Vi nói thật.

"Mâu thuẫn gì à?" – Triệu Nhã Kỳ thấy lạ. Từ nhỏ đến giờ cô chưa bao giờ thấy hai người đó cãi nhau, cùng lắm là giận nhẹ một chút rồi làm hòa.

"Cũng không đến mức mâu thuẫn… Tao chỉ không cho ảnh nắm tay thôi." – Cố Tri Vi bĩu môi, "Còn xin lỗi rồi đó chứ."

"Chút chuyện nhỏ vậy mà giận?" – Triệu Nhã Kỳ hoàn toàn không hiểu nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!