Chương 20: (Vô Đề)

"Bởi vì…" – Cố Tri Vi cố tình ngập ngừng – "Làm trợ lý cho anh mệt muốn xỉu. Em thích kiểu sống nhàn hạ, đi bộ phận công vụ làm cho khỏe."

"… Anh có thể giảm khối lượng công việc cho em." – Lục Nghiên Tu nhượng bộ.

"Không cần luôn! Anh à, đừng làm khó em nữa. Em không phải viên gạch, anh muốn chuyển em sang đông là em phải đi đông, ngày mai lại muốn em sang tây là em phải đi tây. Em không dễ bảo vậy đâu."

Lục Nghiên Tu thừa hiểu Tri Vi không phải kiểu người ngoan ngoãn nghe lời. Ở nhà thì nghe lời cha mẹ, nhưng với anh thì luôn có phần cứng đầu, hay cãi.

Anh xoa nhẹ huyệt thái dương đang nhức nhối: "Anh hứa đây là lần cuối cùng điều chuyển công việc của em. Sau này nếu em muốn đổi vị trí nào thì cứ tùy ý."

"Không! Trừ bộ phận công vụ ra, giờ em không muốn đi đâu cả." – Cố Tri Vi cứng rắn từ chối – "Em muốn đi ngủ rồi, không nói chuyện nữa."

Nói xong, cô còn cố ý ngáp một cái thật to để anh nghe thấy rõ, rồi dập máy luôn.

Tiếng cúp máy vang lên khô khốc, Lục Nghiên Tu nhìn điện thoại, đành phải bỏ xuống.

Cô một lần nữa từ chối lời đề nghị điều chuyển – hơn nữa còn rất dứt khoát, không thèm thương lượng.

Chuyện này khiến cả đêm anh trằn trọc không yên. Trong lòng vướng bận, giấc ngủ cũng không sâu, cứ chập chờn mơ mộng rồi tỉnh dậy liên tục.

Trong giấc mơ, Cố Tri Vi đã kết hôn, sinh con. Cô dắt chồng và con về nhà cũ của nhà họ Lục.

Cô bế con vào lòng, vui vẻ nói: "Đây là bà ngoại, ông ngoại, cậu!"

Sau đó, từng người một cô giới thiệu cho con nhận mặt. Đứa bé con giọng non nớt chào từng người một, như thể sợ không nhớ nổi, phải khắc thật sâu vào đầu.

Chồng cô thì đứng bên cạnh cười hiền, ba mẹ anh cũng vui rạng rỡ. Mẹ anh còn tự hào nói:

"Quả nhiên, mắt nhìn người của mẹ luôn chuẩn. Gả cho được người tốt, sinh con vừa xinh đẹp vừa thông minh, đúng là di truyền toàn điểm mạnh."

Cơn mơ không có gì bất ổn, điều đáng nói là nó chân thật đến mức khiến Lục Nghiên Tu không phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.

Mãi đến khi ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, anh mới bừng tỉnh hẳn khỏi giấc mơ.

Cả đêm không ngủ được, nhưng anh cũng không cảm thấy quá mệt. Chỉ là, ngoài cảm giác phiền muộn vốn có, trong lòng anh còn thêm một phần bực bội.

Anh bắt đầu chán ghét cái cách có 1 đứa bé gọi mình là "cậu".

Trong tiềm thức, có một giọng nói cứ vang lên không ngớt: "Tôi không muốn làm cậu của ai hết!"

Buổi sáng hôm sau.

Tiếng chuông báo thức vang lên, Cố Tri Vi lười biếng rời giường đi làm.

Hôm nay việc nhiều, đến hoa còn chẳng kịp cắm, nước cũng không uống nổi một ngụm. Cô cắm đầu cắm cổ làm việc, chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa.

Mở điện thoại ra xem, cô phát hiện từ sáng tới giờ cái group mà Tần An kéo vào hôm qua đã có hơn 300 tin nhắn mới.

Lướt sơ qua vài tin, cô cũng đoán được mọi người đang bàn chuyện gì, liền mở danh sách thành viên group lên xem.

Lúc đầu group chỉ có cô, Triệu Nhã Kỳ, Tần An và Du Hoài Châu. Giờ lại thêm vài người nữa – trong đó có một cái tên quen thuộc tới phát ngán:

Lục Nghiên Tu.

Tần An thế mà lại dám kéo cả Lục Nghiên Tu vào nhóm!

Cô nhìn chằm chằm vào avatar của anh, nhớ lại tối qua anh gọi điện nói mấy câu kỳ quặc với mình, đầu lại hơi đau nhói.

May mà cuối cùng Lục Nghiên Tu không ép cô chuyển công tác, nếu không hôm nay cô đã không còn được yên thân ở bộ phận công vụ nữa rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!