Chương 2: (Vô Đề)

Thấy Cố Tri Vi rõ ràng không hiểu mình đang nói gì, lại ngây ngốc như vậy, bà Lục không nhịn được liếc mắt nhìn cô từ đầu tới chân: "Con còn chưa tỉnh ngủ à?"

Tỉnh ngủ?

Cố Tri Vi nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình không nằm trong bệnh viện, mà lại ở căn nhà cũ của nhà họ Lục. cô theo bản năng kiểm tra cơ thể, còn đưa tay sờ lên đầu.

Lần này, cô không sờ thấy máu.

Y học bây giờ phát triển đến mức này rồi sao?

Chỉ sau một giấc ngủ mà tất cả vết thương đều lành lại?

Khoan đã, sắc mặt của bà Lục ngồi đối diện cô rất không đúng, không giống như đang đối xử với người bệnh chút nào.

Ở nhà họ Lục, cô không chỉ mang thân phận con dâu, mà còn là cô con gái nuôi danh nghĩa từ trước đó. Với thân phận chồng chéo như vậy, bà Lục tuyệt đối không thể dùng thái độ này đối với cô – người vừa mới tỉnh lại sau tai nạn.

Không rõ tình hình ra sao, Cố Tri Vi cười nhẹ với bà: "Vâng, con ngủ không được ngon lắm, đầu óc hơi mơ hồ."

"Là do làm việc mệt quá sao?" – Bà Lục gắp cho cô một cái bánh bao – "Con vừa mới tốt nghiệp không lâu, ra ngoài xã hội chưa quen, mệt mỏi cũng là chuyện bình thường. Qua một thời gian sẽ quen thôi. Hoặc để mẹ nói với Nghiên Tu, đừng giao cho con quá nhiều việc nhé?"

Vừa mới tốt nghiệp?

Cố Tri Vi trừng mắt, kinh ngạc.

Rõ ràng cô đã tốt nghiệp 3 năm rồi, sao bà Lục lại nói cô mới vừa tốt nghiệp?

Đầu óc rối như tơ vò, nhưng Tri Vi dần dần hiểu ra.

Lẽ nào thời gian quay ngược, cô đã quay về 3 năm trước?

Nếu không, làm sao giải thích chuyện cơ thể không còn tổn thương gì, còn cả những gì bà Lục vừa nói?

Thấy Cố Tri Vi lại thất thần, bà Lục càng thêm lo lắng: "Ăn sáng xong thì về phòng nghỉ thêm đi, hôm nay khỏi cần đi làm. Mẹ sẽ xin phép nghỉ giúp con với Nghiên Tu."

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Còn chưa nói dứt lời, khóe mắt bà đã trông thấy bóng người quen thuộc từ xa bước lại.

Là con trai đã ra ngoài sống riêng, hôm nay lại về. Bà vẫy tay: "Con về đúng lúc lắm, em gái con mệt quá, hôm nay không đi làm. Con xin nghỉ giúp em nhé."

Nghe bà Lục nhắc tới tên Lục Nghiên Tu, Cố Tri Vi theo bản năng quay đầu nhìn về hướng đó, trông thấy một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú đang đi đến gần. Sau đó, anh ta ngồi xuống bên cạnh bà Lục.

Người đàn ông ấy chính là… Lục Nghiên Tu!

Ba năm, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, nhưng Lục Nghiên Tu đã thay đổi rõ rệt. Ba năm trước anh còn là chàng trai ở giữa ranh giới giữa ngây ngô và trưởng thành, nay đã mang theo khí chất chín chắn, điềm tĩnh. Ở trong mắt Cố Tri Vi, bất kể Lục Nghiên Tu thay đổi ra sao, anh vẫn có sức hút chết người đối với cô.

Nhìn Lục Nghiên Tu vài lần, trong đầu cô hiện lên ảnh chụp từng thấy, rồi lại nhìn người thật trước mắt, cảm xúc dâng trào, ngổn ngang trăm mối.

Đối với việc anh phản bội, còn có cả chuyện con riêng, cô vẫn chưa kịp sinh ra hận ý, bởi vì người… đã chết. Mà nay, quay lại thời điểm 3 năm trước, khi cô và Lục Nghiên Tu còn chưa kết hôn, cô không biết nên lấy tâm trạng gì để đối mặt với anh.

Mang theo tâm tình phức tạp, Cố Tri Vi cúi đầu lặng lẽ ăn sáng.

Lúc này, Lục Nghiên Tu lên tiếng, nói với bà Lục: "Mẹ, qua hơn một tháng quan sát, con thấy Tri Vi không thật sự thích hợp làm trợ lý cho con. Công việc trợ lý bận rộn quá, hay là chuyển cô ấy qua chỗ khác nhàn hơn, tránh mệt quá ảnh hưởng sức khỏe?"

Nghe vậy, Cố Tri Vi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lục Nghiên Tu.

Không ngờ, anh lại cố tình né tránh ánh mắt cô, hơi nghiêng đầu đi.

Từng đợt ký ức ùa về, Cố Tri Vi liền hiểu vì sao anh lại như thế.

Ba năm trước, cô và Lục Nghiên Tu chưa kết hôn, mà chỉ có mình cô âm thầm tỏ tình. Lúc ấy anh đối với cô còn né tránh như tránh tà, không dám thân cận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!