Vừa bước ra khỏi khách sạn, khoé môi Cố Tri Vi khẽ cong lên: "Anh, anh…"
"Em định đưa khăn tay cho một thằng con trai à? Thằng đó là ai?"
Câu nói của cô bị ngắt ngang bởi giọng chất vấn liên tục của Lục Nghiên Tu, kèm theo ánh mắt sắc như dao cạo nhìn chằm chằm cô. Cố Tri Vi hơi bất ngờ, mở to mắt nhìn hắn.
"À…"
Cô chỉ kịp nói một chữ, Lục Nghiên Tu lại tiếp lời, giọng đầy ẩn ý:
"Là do anh cảm nhận sai sao? Tại sao anh cứ cảm thấy em coi Triệu Nhã Kỳ còn quan trọng hơn anh? Nó bảo em tới đây, em liền tới. Nó bảo em đi, em liền đi. Gần đây em cứ suốt ngày ở bên nó, đến bên anh một lần cũng khó."
Từng câu hỏi nối tiếp nhau khiến Cố Tri Vi không biết nên trả lời từ đâu, đành im lặng.
Đang sắp xếp lại suy nghĩ, ánh mắt của người đàn ông bên cạnh vẫn dán chặt vào cô, rõ ràng là đang không vui, khiến cô càng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Nếu xét một cách nghiêm túc, giữa Lục Nghiên Tu và Triệu Nhã Kỳ, ai quan trọng hơn thì quá dễ để trả lời.
Không ngoài dự đoán, tình thân luôn quan trọng hơn tình bạn.
Nhưng vì sao Lục Nghiên Tu lại để tâm tới chuyện... mình quan trọng với cô tới mức nào? Lại còn đem ra so sánh với Triệu Nhã Kỳ?
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt cô gái không ngừng đảo qua đảo lại, như thể đang âm thầm đánh giá hắn, lại như đang không lời nhắc nhở: Anh hỏi cái gì không nên hỏi rồi, biết không?
Chỉ trong tích tắc, sự bực bội trong lòng Lục Nghiên Tu càng dâng cao, khoé môi hắn vô thức mím chặt.
Thấy sắc mặt hắn thay đổi rõ rệt, hơi khó coi, Cố Tri Vi không hiểu gì, gãi gãi đầu:
"Anh, người đó là bạn của Tần An. Em bị người ta làm bẩn áo, cậu ta tốt bụng cho em mượn khăn tay lau, giờ em chỉ trả lại thôi."
Nói rồi, cô đưa tay chỉ vào vết bẩn trên áo sơ mi của mình.
Giải quyết xong chuyện cái khăn tay, Cố Tri Vi dừng một chút, rồi bổ sung: "Anh quan trọng hơn Nhã Kỳ."
"Thật không?" – Lục Nghiên Tu không hề cảm nhận được mình quan trọng hơn Triệu Nhã Kỳ. Ngược lại, anh thấy cô dường như coi Nhã Kỳ quan trọng hơn mình.
"Thật mà! Anh là anh trai ruột của em chứ ai! Không đúng, là anh trai tuyệt nhất trên đời này!" – Cố Tri Vi cười tươi như nắng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt cong cong.
Lời nói ngọt ngào của cô đầy vẻ lấy lòng, nhưng Lục Nghiên Tu lại không dễ dàng chấp nhận.
Bởi vì, anh cảm thấy cô đang giấu điều gì đó sau nụ cười ấy.
"Nghe như… nịnh hót." – Lục Nghiên Tu hạ giọng chậm rãi nói.
"Anh mới là đồ nịnh hót!" – Cố Tri Vi đổi sắc mặt trong một giây, vẻ lấy lòng biến mất không còn dấu vết. Biết hắn không ăn nổi mấy lời nịnh nọt, cô dứt khoát đổi sang thái độ gắt gỏng: "Đúng là khó chiều!"
Thấy tài xế của Lục Nghiên Tu lái xe tới, cô không đợi hắn kịp phản ứng, lập tức mở cửa bước vào xe.
Chiếc xe quân dụng lao vút trên đường, trong không gian kín, Lục Nghiên Tu liếc nhìn cô gái đang cố tình quay mặt ra ngoài cửa sổ, như thể muốn tránh né ánh nhìn của hắn.
Không gian nhỏ hẹp, rõ ràng hắn đang nhìn, Cố Tri Vi tất nhiên cảm nhận được, nhưng cô vẫn giả vờ không biết gì, ngắm phong cảnh chán chê rồi lại cúi đầu lướt điện thoại.
Hai người không nói thêm câu nào cho tới khi về tới nhà. Xuống xe, cô lập tức lên lầu.
Cô đi quá nhanh, như muốn bỏ lại hắn ở phía sau. Lục Nghiên Tu đứng yên nhìn về phía thang máy, ánh mắt trầm xuống.
"Con trai." – Mẹ Lục vừa xuống lầu lấy đồ, bất ngờ thấy con trai ở phòng khách vào buổi tối, không khỏi kinh ngạc: "Tối nay con ở nhà à?"
"Mẹ." – Lục Nghiên Tu tiến lại gần: "Con đưa Tri Vi về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!