Chương 18: (Vô Đề)

Sàn nhảy không quá đông, nhưng trong mấy dịp như thế này, khiêu vũ cũng chỉ là chuyện xã giao rất bình thường. Cố Tri Vi chẳng thấy có gì đáng ngạc nhiên như Tưởng Chấn Đình, cô hỏi lại: "Cậu chưa từng được con gái tán bao giờ hả?"

Tưởng Chấn Đình khựng lại, có chút ngại ngùng, giả vờ ho một tiếng: "Ờ… đúng vậy."

"Có gì ghê gớm đâu, người ta chủ động một chút, nhảy có mỗi điệu thôi mà." – Cố Tri Vi nhìn quanh rồi nói tiếp: "Tôi không rảnh tám với cậu nữa."

Vừa đi được vài bước, cô bỗng quay đầu lại: "Biết trong lòng là được, đừng có mà nhìn người ta đắm đuối như vậy. Nhìn riết lát nữa Nhã Kỳ đến dần cho một trận đấy."

Tưởng Chấn Đình bị "cảnh cáo" thì lập tức tỏ ra ngoan ngoãn, quay đi chỗ khác: "Tò mò thôi mà…"

Không buồn quan tâm nữa, Cố Tri Vi đi sang bàn ăn, chọn vài món mình thích.

Bên cạnh bỗng vang lên một giọng quen thuộc: "Cô cũng đói bụng à, Cố tiểu thư?"

Cô ngẩng đầu lên thì thấy Du Hoài Châu cũng đang lựa đồ ăn như mình.

"Ừ, tối nay tao ăn không được bao nhiêu, nên giờ đói."

"Đồ ăn ở khách sạn này cũng được, mùi vị na ná nhau." – Du Hoài Châu vừa gắp đồ ăn vừa nhận xét.

"Rượu thì ổn." – Cố Tri Vi cũng không hay ăn tiệc buffet kiểu này lắm, nhưng vì anh chủ động bắt chuyện, nên cô cũng lịch sự đáp lại: "Dù sao đây cũng không phải nơi chuyên về ăn uống, ăn tạm rồi kiếm chỗ khác ngon hơn."

"Cũng đúng." – Du Hoài Châu bật cười khẽ.

Nụ cười của anh mang theo chút gì đó ẩn ý, khiến người ta phải chú ý. Cố Tri Vi thấy lạ, hỏi:

"Anh cười cái gì?"

"À thì…" – Du Hoài Châu liếc mắt nhìn về phía sàn nhảy – "Tôi nhớ tới lần trước đi leo núi, tối nay chắc tụi mình lại làm bóng đèn nữa rồi."

Cố Tri Vi không ngạc nhiên khi nghe từ "bóng đèn" từ miệng Du Hoài Châu. Anh đâu phải ngốc, chuyện giữa Triệu Nhã Kỳ và Tần An ai cũng thấy rõ, chỉ có mù mới không nhận ra.

Cô còn chưa kịp đáp, Du Hoài Châu lại nói tiếp:

"Hai hôm trước Tần An có hỏi tôi, tính rủ tụi mình ra biển chơi. Hắn muốn mời cô với Nhã Kỳ… với cả tôi nữa."

Cố Tri Vi lập tức hiểu ra vì sao anh nhắc đến bóng đèn. Rõ ràng là anh đã nhìn ra mối quan hệ giữa cô và Nhã Kỳ chỉ là cái cớ, hai người bọn họ mới là chính.

"Tôi nói thật, để bọn họ tự đi đi cho xong." – Du Hoài Châu nhún vai – "Đã thích nhau thì hẹn hò luôn đi cho lẹ, kéo theo tụi mình chi cho phiền."

"Ờ thì…" – Cố Tri Vi đang định nói gì đó thì bỗng thấy vai bị ai va vào khá mạnh, theo phản xạ quay đầu lại.

"Xin lỗi nhiều nha." – Người vừa va trúng cô vội cúi đầu xin lỗi.

"Không sao đâu." – Cô xua tay, chỉ là va nhẹ một cái, không có gì nghiêm trọng.

Người kia đi rồi, Cố Tri Vi cúi xuống nhìn áo mình thì mới thấy không ổn.

Áo sơ

-mi màu trắng bị loang mấy vết nước rõ ràng. Có vẻ lúc người đó va trúng, đồ uống trên tay hắn cũng bị đổ lên người cô.

"Muốn lau thử không?" – Du Hoài Châu thấy vậy liền đưa cho cô một chiếc khăn tay.

"Cảm ơn." – Không thấy khăn giấy đâu, cô đành cầm lấy khăn tay của anh lau qua.

Lau sạch xong, cô định trả lại thì thấy Du Hoài Châu đang bị người khác kéo đi bàn chuyện gì đó, trông có vẻ khá nghiêm túc. Không tiện trả ngay, cô tạm nhét khăn vào túi, định lát nữa đưa lại sau.

Cô cầm đồ ăn, tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!