Chương 14: (Vô Đề)

"..." Lục Nghiên Tu mím môi: "Em đang nói linh tinh gì vậy?"

"Thì đúng là như thế còn gì!" – Cố Tri Vi cố tình nói như vậy. Vì cô vẫn còn nhớ rõ, trước đây mình từng ám chỉ tình cảm với Lục Nghiên Tu, nhưng anh lại né tránh cô. Cô phải lựa lúc thích hợp để xóa bỏ cảm xúc mập mờ đó.

Lúc này đây, chính là cơ hội.

Dù cô không chắc Lục Nghiên Tu bây giờ có còn e ngại và tránh né cô như trước hay không.

Nhưng dù sao cũng phải thử một lần!

Cô nhướng mày: "Anh chỉ lớn hơn em có 1 tuổi, chứ có phải lớn hơn nhiều đâu. Mình là bạn cùng trang lứa, từ nhỏ đến lớn lúc nào anh cũng dạy dỗ em, mà em thì chưa từng dạy lại anh lần nào."

Chưa kịp nói xong, sắc mặt Lục Nghiên Tu đã sa sầm, ánh mắt cũng tối đi vài phần.

Biết mình đã đẩy giới hạn đủ rồi, Cố Tri Vi lập tức đứng dậy: "Anh, em uống xong rồi, về phòng trước, anh nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong, cô chạy còn nhanh hơn thỏ.

Phòng ăn chỉ còn lại mình Lục Nghiên Tu. Ánh mắt anh vẫn dừng lại ở chỗ Cố Tri Vi vừa ngồi.

Giây phút này, anh không thể nói rõ cảm xúc trong lòng là gì.

Nhưng mơ hồ có một thứ cảm giác kỳ lạ từ sâu trong đáy lòng – như thể kỳ vọng gì đó vừa tan biến, nhường chỗ cho một nỗi hụt hẫng.

Cố Tri Vi không phải đang thử anh, mà là không phục khi bị anh dạy dỗ. Vậy thì rốt cuộc anh đang buồn cái gì?

Một lúc lâu sau, Lục Nghiên Tu xoa thái dương, cố gắng đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Sáng sớm, Triệu Nhã Kỳ gọi Cố Tri Vi ra ngoài dạo phố. Dạo mãi đến tận chiều, Cố Tri Vi đi đến mức mỏi chân, nhìn người bạn bên cạnh vẫn hăng hái phấn khởi, cô hỏi: "Mày định quét sạch trung tâm thương mại này luôn à?"

Hôm nay Triệu Nhã Kỳ máu mua sắm bốc l*n đ*nh điểm, mua không biết bao nhiêu đồ, mà toàn là quần áo với mỹ phẩm. Còn Cố Tri Vi thì chẳng mua gì, cả buổi chỉ làm quân sư, góp ý cho bạn.

"Quét sạch gì chứ." — Triệu Nhã Kỳ vẫn đang bận chọn đồ, không thèm ngẩng đầu lên: "Tao mua có bao nhiêu đâu..."

Nói đến đây, cuối cùng cô cũng nhận ra giọng Cố Tri Vi lộ vẻ mệt mỏi.

"Mày mệt rồi à?" — Triệu Nhã Kỳ ngẩng đầu lên, đánh giá Cố Tri Vi từ trên xuống dưới.

"Mỏi chân thôi." — Cố Tri Vi chống nắm tay lên đùi, nhẹ nhàng đấm vào bắp chân mình.

"Được rồi, nghỉ một lát đi."

Triệu Nhã Kỳ giao đống đồ trên tay cho nhân viên cửa hàng, nhanh chóng thanh toán, điền địa chỉ giao hàng tận nhà, rồi kéo Cố Tri Vi vào một quán cà phê gần đó.

Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, Cố Tri Vi cảm thấy đôi chân mình như sống lại.

Vừa định hỏi Triệu Nhã Kỳ định mua đến bao giờ nữa, cô đã thấy người bạn kia đang chăm chú chọn ảnh trong album, băn khoăn không biết nên đăng tấm nào lên vòng bạn bè. Cô không nhịn được hỏi: "Chỉ là đăng bài lên vòng bạn bè thôi mà, cần gì rối rắm vậy?"

"Đương nhiên là cần rồi! Vì tao chỉ cho người trong lòng xem mà."

Sau khi chính thức làm quen với Tần An, Triệu Nhã Kỳ đã không thể chờ đợi mà bắt đầu kế hoạch theo đuổi của mình: "Trước tiên phải xây dựng hình tượng, thể hiện mặt tốt nhất."

Cố Tri Vi gật đầu: "Hiểu rồi."

Dùng mọi cách để thu hút sự chú ý của người mình thích là chuyện quá bình thường.

"Mày xem, kế hoạch tiếp theo của tao như này có ổn không?" — Triệu Nhã Kỳ kể sơ lược kế hoạch chinh phục của mình, chờ Cố Tri Vi đánh giá.

Cố Tri Vi suy nghĩ một chút: "Không có vấn đề gì, cứ làm như vậy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!